Tôi đang ở nhà và ngồi trên chiếc ghế đá ngắm dòng người qua lại.Cảnh đêm Sài Gòn khá ồn ào với tiếng xe cộ chạy không ngớt và ánh đèn sáng rực một góc đường,xa xa thấy thoáng vài ku trẻ trâu đang thể hiện phong cách bằng việc phóng xe cà tàng như thằng khùng ra làn đường xe tải.Đêm nay đối với tôi cũng chỉ như mọi đêm khác :ngồi một mình,rít thuốc và hóng gió chờ tới giờ G.Chậu phong lan treo trên giàn cây tỏa ra một mùi thơm thật dụi nhẹ,nụ hoa e ấp nở trong đêm như dáng một thiếu nữ đang e thẹn khi lần đầu tiên gặp mặt người khác giới.Chợt,cái điện thoại đặt trên bàn reo ầm ĩ,kệ nó tôi cũng chẳng có hứng thú để nghe.

“Anh hứa sẽ đưa em đi suốt cuộc đời,mà sao không đưa được đoạn đường em đi.Anh nói sẽ ôm em khi gió đông về mà giờ đây một mình em đứng trong mưa”

Tiếng chuông ầm ĩ quá,và tôi chẳng thích ồn ào chút nào,đành nhấc máy thôi.Số của em Uyển Văn,tôi chợt buồn cười,chúng tôi chia tay cũng cũng lâu nhưng thỉnh thoảng em vẫn cố tìm cách liên lạc với tôi.Thật là một việc làm sai lầm,nhưng thôi,để xem em ấy nói cái gì.

Ái Mộ

vote
0
Người tặng
0
Bạc được tặng

Danh sách tặng bạc

  • Hiện chưa có ai tặng bạc cho truyện này!
 Avatar

Level: 3
    872
    619
    0
    loading

    Đang có 0 bình luận

    Image

    Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.