Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu – Chương 142: Quyển 2 Chương 86 – Botruyen.com

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu

Thiên Kim Sủng: Tà Y Hoàng Hậu - Chương 142: Quyển 2 Chương 86

Trong dạ tiệc, Sở Dạ và Đông Phương Trạch ngồi ở phía trên, Mộ Dung Cẩm ngồi
cạnh Sở Dạ, ba người, không cần phải làm gì cả, dung mạo xuất chúng kia làm
cho nét hoa lệ của cả không gi¬an này đều chìm xuống.

Mọi người làm gì có tâm tư xem ca múa nữa, đều hận không thể sống chết nhình
chắm chằm trên đài cao, đáng tiếc dung nhan đế hậu không được nhìn thẳng vào,
nên cũng chỉ có thể ngẫu nhiên lén lút liếc trộm một cái; nhưng sau khi bị khí
thế mạnh mẽ của Sở Dạ đè lại, lập tức cắt hết tâm tư của mọi người, người
trong thiên hạ đều biết Sở hoàng chỉ yêu thương một mình hoàng hậu Mộ Dung
Cẩm, yêu chiều đến mức hận không thể ném cả gi¬ang sơn vào tay nàng cho nàng
chơi đùa, nếu như Sở hoàng vì bọn họ nhìn hoàng hậu mà nổi giận, thì cái mạng
nhỏ của bọn họ khó mà giữ được!

Mộ Dung Cẩm không thích bầu không khí này, kéo kéo tay Sở Dạ: “Dạ, thiếp ra
ngoài hóng mát một chút!”

“Cô Vương đi với nàng!” Nói rồi lập tức đứng lên, Mộ Dung Cẩm bất đắc dĩ kéo
hắn lại: “Được rồi, đây là quốc yến, đừng mất đi phong độ đế vương một nước
của chàng chứ, thiếp có Đường Trúc đi cùng là được rồi!”

Chân mày Sở Dạ nhíu lại do dự rất lâu, cuối cùng cũng thả tay nàng dặn dò:
“Cẩn thận một chút, đừng đi xa quá, về sớm nhé!”

Mộ Dung Cẩm mỉm cười: “Thiếp biết rồi! Ngẩng đầu lên gật đầu với Đông Phương
Trạch coi như chào hỏi, rồi mới xoay người rời đi, Đường Trúc cẩn thận tỉ mỉ
bảo vệ.

Từ đây đi ra, là hành lang chín khúc, hai bên trồng đầy hoa cỏ, đoá hoa trong
bóng đêm mang một vẻ đẹp khác lạ. Quay đầu lại trông thấy dáng vẻ cảnh giác
từng giây từng phút của Đường Trúc, không tự chủ lắc đầu: “Chỉ là đi ra ngoài
dạo thôi, cũng đâu phải đánh trận, muội nghiêm túc thế làm gì?”

Đường Trúc kéo ra một nụ cười nhàn nhạt: “Tiểu thư mang thai tiểu hoàng tử dĩ
nhiên không thể xảy ra sơ sót gì, vẫn là cảnh giác một chút thì tốt hơn!”

Mộ Dung Cẩm lắc đầu: “Bỏ đi, để các người không phải lo lắng, vẫn là trở về
thôi!”

Bị người ta nhìn chằm chằm từng phút từng giây như thế, ai mà còn tâm trạng đi
dạo nữa chứ?

Xoay người trở về lại thấy Cơ hoàng hậu chậm rãi đi tới, nhìn Mộ Dung Cẩm mỉm
cười: “Cẩm Hoa quận chúa, hiện tại phải gọi ngươi là Sở hoàng hậu rồi!”

Mộ Dung Cẩm cười đáp lại: “Thái hậu nương nương vẫn khoẻ chứ?”

“Ai gia rất khoẻ!” Cơ hoàng hậu, bây giờ là Cơ thái hậu rồi, bà ta ngẩn đầu
khẽ nắm lấy tay Mộ Dung Cẩm, hỏi thăm: “Ai gia có thể mời Sở hoàng hậu đi dạo
với ai gia không?”

Mộ Dung Cẩm gật đầu, không từ chối bàn tay của bà ấy, hai người cùng nhau đi
về phía một bên của vườn hoa; Cơ thái hậu nhìn về phía xa cười khẽ: “Thực ra
ai gia vẫn luôn nghĩ rằng ngươi sẽ là thái tử phi hoặc là hoàng hậu của Trạch
Nhi, lại không ngờ ngươi đã trở thành hoàng hậu của nước Sở rồi!”

“Ta với hắn có duyên không phận, nên bọn ta không thể đi cùng nhau được!”

Cơ thái hậu vỗ vỗ tay Mộ Dung Cẩm, thở dài: “Ngươi biết không, ngươi là nữ tử
thông minh nhất, trí tuệ nhất, dũng cảm nhất mà ai gia từng gặp, từ lần ngươi
cứu Trạch Nhi thì ai gia đã mơ hồ cảm nhận được, quả nhiên, khi thân phận của
ngươi được tuyên bố với thiên hạ, ai gia cũng biết, không phải các ngươi có
duyên không phận, mà là Trạch Nhi không xứng với ngươi!”

“Chuyện xảy ra trong cung hôm nay, ai gia đều biết hết, ai gia không biết nên
nói gì, chỉ có thể nói Trạch Nhi gặp được ngươi là may mắn trong cuộc đời
hắn!”

Mộ Dung Cẩm cúi đầu cười: “Thái hậu, đây là chuyện đã qua rồi đừng nói những
chuyện này nữa!”

“Được, ai gia không nói nữa!” Cơ thái hậu cười khẽ, ngay sau đó ánh mắt rơi
trên bụng của Mộ Dung Cẩm, giữa chân mày có chút áy náy: “Cũng sắp năm tháng
rồi đi, lúc này mà ngươi còn xa xôi ngàn dặm đến đây, thật là làm khó ngươi
quá, chút nữa ai gia cho ngự thiện phòng hầm chút đồ bổ cho ngươi, bồi bổ cho
tốt!”

Cảm nhận được sự chân thành của bà, Mộ Dung Cẩm cười khẽ: “Đã uống nhiều lắm
rồi, còn bổ nữa thì sẽ nhanh biến thành heo mất thôi!”

“Heo gì chứ, đây là một tiểu hoàng tử mập mạp đó nha!”

“Ha ha!”

Mộ Dung Cẩm đỡ bụng, trong mắt là tình yêu thương dày đặc, cảnh tượng dịu dàng
vô cùng khiến mọi người không thể dời mắt được

“Tiểu thư, chúng ta vẫn là mau chóng trở về thôi! Nếu không chút hoàng thượng
sẽ ngồi không nổi nữa đâu!” Đường Trúc nhỏ giọng nhắc nhở.

Cơ thái hậu cũng biết Sở Dạ cưng chiều Mộ Dung Cẩm, không nhị được trêu ghẹo:
“Mau trở về đi thôi, nếu không hắn sẽ tìm đến đấy!”

Mộ Dung Cẩm gật đầu: “Vậy ta cáo từ trước!”

“Đi đi!”

Nhìn theo Mộ Dung Cẩm rời đi, vẻ mặt của Cơ thái hậu lại có chút mệt mỏi, ma
ma ở bên cạnh đỡ lấy bà, nhìn dáng vẻ của bà nhịn không được nói: “Nương
nương, hoàng thượng đã có thể một mình đảm đương rồi, người đừng lo lắng nữa,
thái y cũng nói người phải nghỉ ngơi thật tốt đấy!”

Cơ hoàng hậu mệt mỏi lắc đầu: “Ngươi không hiểu! Ai gia không phải đang lo
lắng năng lực của hoàng thượng, mà là lo lắng cho con tim của nó!”

Con trai của mình bà còn không hiểu sao? Nó yêu Mộ Dung Cẩm đã yêu sâu đậm đến
mức không thể tự dứt ra rồi, e rằng cả đời này cũng không quên được! Nhưng cố
tình lại là Mộ Dung Cẩm, chỉ có thể nhìn duyên phận, ai miễn cưỡng cũng không
được!

Bước chân của Mộ Dung Cẩm hơi chững lại, ngẩng đầu nhìn ngôi sao phía chân
trời, sau đó cất bước đi về phía đại điện!

“Bổn công chúa chính là muốn gả cho hắn!”

Chân Mộ Dung Cẩm chưa đặt xuống đã sững lại, khoé môi nhếch lên nụ cười xem
kịch hay, cất bước đi vào.

Mà nàng không trực tiếp đi vào, đứng sau một cây cột, vừa đủ có thể che lại
bóng người của nàng và Đường Trúc, lại có thể nhìn rõ toàn bộ cảnh tượng trên
đại điện.

Chỉ thấy ở giữa đại điện có một nữ tử mặc trang phục nước khác đứng đó, nàng
ta có gương mặt trái xoan, mày mắt cong cong, vô cùng xinh đẹp, trên đầu là
chiếc mũ màu trắng làm từ hồ ly tuyết trân quý, hai bên rũ xuống sợi dây bằng
ngọc châu, toàn thân y phục đỏ tươi lộng lẫy, quý tộc lại không mất đi vẻ
phóng khoáng, nghe nàng ta tự xưng, hẳn là công chúa của một nước nhỏ ở biên
giới xung quanh rồi.

Mà nàng ta ngẩng đầu, cằm hơi hếch lên, trong mắt là sự nhất định phải có
được; mà nơi ánh mắt nàng ta nhìn về là trên đài cao, trên đó ngoài hai vị đế
vương thì chính là các vương gia và sứ giả, nhưng mọi người nương theo ngón
tay của nàng ta nhìn sang, rõ ràng là người lạnh lùng thâm trầm lại anh tuấn
như thần – Sở Dạ!

Đông Phương Trạch tuy không biết mình nên có tâm trạng như thế nào, nhưng
không thể phủ nhận, hiện giờ hắn vô cùng hả hê!

“Trác Mã công chúa có biết đây là ai không?”

“Bổn công chúa đương nhiên là biết, hắn chính là hoàng đế của Sở quốc!”

“Vậy ngươi còn dám nói như thế?”

“Có gì mà không dám? Bổn công chúa chính là muốn gả cho hắn!”

Đông Phương Trạch cười thầm bĩu môi với Sở Dạ, ý nghĩa bên trong chỉ có bốn
chữ – ngươi liệu mà làm!

Sắc mặt Sở Dạ lạnh xuống, mỗi một ánh mắt phảng phất đều như một cây dao băng,
nhưng ngay cả một ánh mắt hắn cũng khinh thường cho nàng ta, chỉ nhìn chằm
chằm chung rượu trong tay, giọng nói bình thản không một gợn sóng, lại rất có
khí phách: “Cô Vương đã có hoàng hậu!”

Trác Mã công chúa không để ý nói: “Ta có thể làm quý phi của chàng!”

“Cô Vương không nạp phi, hậu cung nước Sở chỉ có một hoàng hậu!”

Trác Mã có chút tức giận, nhưng nghĩ đến lời đồn bên ngoài, nàng ta nghĩ ra
một chính sách vòng vo: “Vậy thì chàng có thể làm phò mã của ta! Như thế thì
hoàng hậu của chàng sẽ không trách chàng đâu!”

Lời này nói ra Mộ Dung Cẩm cũng muốn bật cười, không biết cười cô công chúa
này khờ dại, hay là ngây thơ ngốc nghếch nữa.

Đông Phương Trạch uống một ngụm rượu nói: “Công chúa cho rằng vì hoàng hậu
trách nên hắn mới không nạp phi?”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Trách Mã lộ rõ vẻ phẫn nộ: “Thiên tử một nước cửu
ngũ chí tôn, vốn nên có hậu cung ba ngàn, một mình ả ta chiếm vị trí hoàng hậu
rồi còn không cho hoàng thượng cưới người khác, nữ nhân ích kỷ ghen tuông như
thế theo luật của các ngươi, chẳng phải đã phạm vào bảy điều thất suất sao?
Nhất định là vì ả ta quá ngang ngược quá ác độc nên Sở hoàng mới không dám
cưới thêm người khác!”

Đông Phương Trạch khẽ hít một luồng khí lạnh, cảm thán trong lòng: Ngươi còn
thật sự dám nói ra à!

Nhìn Sở Dạ một cái, quả nhiên trông thấy sắc mặt của hắn đã sắp đóng băng rồi,
ngại ngùng thu lại ánh mắt, khụ khụ, không liên quan đến hắn, đây cũng đâu
phải là hoa đào của hắn!

Trác Mã nhìn Sở Dạ: “Ta có thể không gả cho chàng, có thể không cần danh phận,
chỉ cần đi theo chàng là tốt rồi, như vậy được rồi chứ?”

“Đủ rồi!” Sở Dạ quát lạnh, sắc mặt trầm lạnh xuống, nhìn Trác Mã, lại không
mang theo chút biểu cảm nào, chỉ có sát ý: “Cút!”

“Chàng……..” Trước tiên Trác Mã bị doạ đến ngay sau đó là không can tâm, còn
muốn nói gì đó, lại thấy Sở Dạ vung tay, chưởng lực sắc bén không chút lưu
tình gào thét mà tới, thoáng chốc bị doạ đến quên mất né tránh.

“Ầm!” Ngay lúc một chưởng kia sắp đánh tới nàng ta, thì một chưởng khác từ một
bên bay ra, hoá giải chưởng lực kia; Mộ Dung Cẩm đi ra từ phía sau cây cột,
mang theo một chút chế nhạo: “Dạ, Trác Mã công chúa là người đẹp hiếm có đấy
nhé, sao chàng lại có thể ra tay!”

Sở Dạ trông thấy Mộ Dung Cẩm sắc mặt sững lại, trong nháy mắt núi băng dần dần
tan ra, ôm nàng vào lòng, nghe câu nói của nàng lại có chút dở khóc dở cười:
“Cẩm Nhi!”

Nhìn thấy Mộ Dung Cẩm đi ra, Trác Mã mới hoàn hồn, sau đó nháy mắt bị kinh
diễm, nàng ta luôn nghĩ rằng mình là người xinh đẹp nhất trên thảo nguyên,
nhưng hôm nay nhìn thấy nữ nhân này, nàng ta cũng không thể không thừa nhận
mình không thể sánh với nàng, nhìn dáng vẻ của hai người rất nhanh nàng ta đã
hiểu rõ thân phận của nàng: “Ngươi là Sở hậu?”

Mộ Dung Cẩm nâng mắt nhìn nàng ta một cái, nhưng lại nói với Đông Phương
Trạch: “Đây hẳn là đến để hoà thân với ngươi đi?”

Đông Phương Trạch ho khan một tiếng rồi mới đáp: “Nàng ta là công chúa của
thuộc địa Tây Vực, mỗi một lần tân đế lên ngôi bọn họ đều đưa đến một công
chúa để kết thân, thể hiện ý nghĩa gắn bó trăm năm!”

Mộ Dung Cẩm hiểu rồi, nhướn mày: “Vậy nàng ta coi như là phi tử chưa qua cửa
của ngươi rồi, ngươi cứ nhìn nàng ta đi theo người khác trước mặt mọi người
như thế à?”

Đông Phương Trạch lần nữa lúng túng: “Không có! Nhưng trẫm cũng không thể ngăn
cản phải không!” Điển hình là đang phủi sạch quan hệ.

Bên trên trò chuyện thoải mái, nhưng sứ giả đưa người đến phía trước thiếu
chút nữa bị doạ chết, run rẩy lăn lên phía trước: “Công chúa tuổi nhỏ không
hiểu chuyện, kính mong hoàng thượng tha thứ cho sai lầm vô tâm của công chúa!”

Trác Mã ương ngạnh đá văng bước chân của sứ thần: “Bổn công chúa chưa nói
xong, cút xuống cho ta!”

Mộ Dung Cẩm bưng chung rượu lên, nhìn động tĩnh bên dưới, mắt cũng không chớp
một cái; chung rượu vừa đến bên miệng lại bị người ta đoạt đi, tiếp đó là
giọng nói mê đắm như rượu của Sở Dạ: “Uống rượu ít thôi, hại thân!”

Mộ Dung Cẩm cũng không miễn cưỡng, thoải mái dựa vào vai của hắn, ăn thức ăn
đặc biệt chuẩn bị cho nàng; mà Trác Mã ở bên dưới đã dạy dỗ người xong ngẩng
đầu nhìn lên, ánh mắt nhìn về phía Sở Dạ, đã quên mất nỗi sợ hãi mới vừa rồi,
chỉ có ý muốn nhất định phải có được; ánh mắt quay qua Mộ Dung Cẩm, vô cùng
kiêu ngạo: “Ta muốn làm quý phi của chàng, ngươi có đồng ý không?”

Mộ Dung Cẩm nhướn mày, nhếch lên một nụ cười không có độ ấm: “Ồ, tại sao bổn
cung phải đồng ý?”

“Bởi vì……” Trác Mã cứng họng, cái này còn phải vì sao à? “Bởi vì ta thích
chàng, muốn gả cho chàng!”

“Quả nhiên là nữ tử phương Bắc đều trực tiếp như thế!” Mộ Dung Cẩm đùa giỡn
chọc chọc lồng ngực của Sở Dạ: “Dạ, bằng không chàng nạp quý phi này đi?”