The Khải Huyền – P hần 12 – Botruyen.com

The Khải Huyền

The Khải Huyền - P hần 12

11:30 giờ sáng

Sau khi kiên trì hạ được 2 đợt tiến công của địch bên tôi cũng có thiệt hại về người, 3 đồng chí hy sinh và 4 đồng chí khác bị thương. So với lực lượng của địch đây là con số nhỏ hơn rất nhiều.

Ở đợt tấn công thứ 1 thực ra địch bị phục kích nên bị đẩy lui hoàn toàn, chúng tôi tiêu diệu gần 2 trung đội và nhiều xe vận tải, khí tài. Ở đợt thứ 2 địch phản công nhưng cũng chỉ ở mức độ đánh tham dò, sau nhờ có sự yểm trợ của không quân, chúng tôi tiếp tục đẩy lui được chúng tuy nhiên vẫn thiệt hại 1 máy bay vận tải.

Sau 2 trận trên địch đã nắm rõ được chiến lược mai phục và du kích của chúng tôi, dự kiến không lâu nữa chúng sẽ tiếp tục tiến công đến khi chiếm bằng được sân bay. Trước khi đại dịch xảy ra, quân đội TQ đã đổ rất nhiều tiền của để tái xây dựng lực lượng quân đội để đưa chuẩn lực lượng của họ ngang bằng với Nga và Mỹ, Hàng trăm tỷ dollar được chi ra mỗi năm để nghiên cứu các vũ khí nguy hiểm và tiên tiến nhất để đảm bảo cho bước tiến của chúng sau này và bây giờ chúng tôi ngồi đây, chờ đợi chúng sẽ đem cái gì tới.

Sau khi thất bại địch quân rút hoàn toàn ra ngoài bỏ lại trên bãi đáp la liệt thi thể và xe cộ cháy ngùn ngụt, giờ đã là giữa trưa, trời sài gòn nắng đổ lửa. Tôi vẫn quỳ gối gục đầu trong chiến hào, vũng nước trong hào đã rút đi 1 ít nhưng vẫn còn lòm bõm lắm, muốn ngồi cũng không xong.

Mấy cậu đồng đội bên kia thỉnh thoảng có hỏi vọng qua mấy câu đại loại như phải phòng thủ đến bao giờ, chúng tôi đã triển khai lâu chưa và tại sao lại mắc kẹt ở đây. Tôi cứ tưởng trước khi đến đây họ cũng đã rõ nhiệm vụ này như thế nào, hóa ra họ cũng chỉ biết sơ sơ là đến yểm trợ đồng đội của mình mà không hề biết thêm điều gì khác. Tôi vốn không muốn làm ma cũ để dọa ma mới nên cũng chỉ trả lời quoanh co hoặc không biết, họ mà biết đang ngồi trên quả boom hàng trăm kilotons thì không biết mọi chuyện sẽ như thế nào.

Địch quân rút ra đã lâu mà chưa thấy trở lại, càng lâu tôi càng có thêm ít thời gian mà nghỉ ngơi nhưng cũng đồng nghĩa với việc chúng đang chuẩn bị kỹ hơn lực lượng và khí tài để tấn công. (Truyện được copy từ website: Haythe.us) Tôi móc trong balô ra hộp thực phẩm rồi cố nhai vì chốc nữa sợ chẳng còn răng mà ăn, đang nhai chóp chép định bụng vớ lấy chai nước thì nó đã rơi mất từ bao giờ.

-Đằng ấy ơi !!! Tôi gọi

-Gì cơ ?

-Có nước không cho tớ xin 1 ngụm.

-Có ! sang đây.

Tôi cách họ đâu có hơn năm mét nhưng mà qua đám có cây um tùm nãy giờ vẫn chưa thấy mặt nhau, quăng súng lên trước tôi bò qua. Vì đào vội nên hào nông, ở trên cây cối vẫn chằng chịt, tôi phải dừng mấy bận gỡ dây leo ra khỏi chân mới tới nơi.

2 anh chàng ngồi dựa ngửa trong hào, súng dựng bên vách, quân phục và mặt mũi còn sạch sẽ chán coi bộ nhàn hạ lắm.

1 cậu lấy bi đông nước đưa cho tôi, vì không có gì làm nên 2 cậu ấy cũng ăn lương khô. Tầm quan sát từ đây khá bao quát nên cũng dễ dàng nhận biết nếu địch tiến công.Tôi cầm lấy cái bi đông ngửa cổ tu ừng ực, nắng nóng thế này, may mà ở trong bụi cây chứ ngoài kia chắc cháy đen mất.

-Này ! Lọ pê nê xi lin của ông đâu ?

-Gì ? Pê nê gì ? tôi ngạc nhiên hỏi.

-Đây này, không có ah ? Anh ta móc trong cổ áo ra 1 sợi dây, trên sợi dây cột 1 cái lọ bé tý như lọ vắc xin, bên trong có mấy mảnh giấy.

-Ối giời ông ngố tàu ơi, không có thì chết sao mà tìm được xác. Cậu kia thêm vào.

-Ờ nhỉ, vội quá tớ quên bén đi mất. Tôi tự bào chữa

Lính trận thường đeo 1 cái thẻ bài gọi là dog tag, gồm tên tuổi,nhóm máu, ngày sinh, quê quán để hy sinh còn nhận diện được. Quân đội Việt Nam chưa áp dụng cái này nên lính toàn phải tự chế “lọ-tag” như thế.

-Ông đưa cái bi đông đây !

-Tên gì ?

-Quê ?

-Ngày sinh ?

-Đơn vị ?

-Không có đơn vị thì thôi……

Vừa hỏi cậu ta vừa khắc nghuệch ngoặc thông tin của tôi lên cái bi đông, Nghĩ cũng đúng, trận mạc thế này chết lúc nào không hay, mà đã chết nằm lại chốn đồng không mông quạnh thế này ai mà tìm được. 2 cậu này 1 cậu người Bắc tên Huy còn 1 cậu người Nam tên Tôn, 1 già 1 trẻ mà coi bộ thân nhau lắm.

Đang định trò chuyện thêm ít câu thì tiếng bộ đàm bên hố cá nhân của tôi lại rồ rồ lên, cảm ơn 2 đồng chí ấy tôi bò về lại chỗ của mình.

-Minh, do you copy ?over ! Cậu nghe rõ không? Là Christ.

-I copy.

-The conference just started few minutes ago, how’re you doing ? Cuộc họp đã bắt đầu từ ít phút trước ? cậu sao rồi ?

-We doing well here, we stop 2 waves from them. Chúng tôi tốt, đã chặn được 2 đợt tiến công của bọn chúng.

-Ok but we have a bad news. Our satellite recognize several aircrafts from south Cambodia approaching to your location. Tốt nhưng tôi có tin xấu đây, Vệ tinh phát hiện có vài chiếc máy bay từ nam campuchia đang bay về vị trí của cậu đấy.

-Can you evaluate their speed ? Anh ước lượng được tốc độ của bọn chúng không?

– Average speed is 280 kilometers per hour, Choppers i guess ! Tầm 280 km một giờ, tôi đoán là trực thăng vũ trang.

-Got it. We’ll handle that. Keep in touch, update information for me if there is anything new. Được rồi, chúng tôi lo được, giữ liên lạc nhé, nhớ thông báo thường xuyên đấy.

-Hey ! Mary want to talk to you ? Mà này, Mary muốn nói gì với cậu này.

-What? Gì cơ ? tôi hỏi lại

-Anh sao rồi ? Giọng cô nàng.

-Ổn !

-Gì cơ ? vài người tụi anh chống lại cả sư đoàn mà gọi là ổn hả ?

-Ừ a còn sống sờ sờ đấy thôi.

-Anh lo cho cái mạng của anh đấy….lại còn nạt nộ cơ ah tôi ngoác mồm ra ngạc nhiên..

-Rồi… biết rồi…

Rè…rè….rè….

-Alo ? Mary !!!

-Alo….alo…

Tôi cân chỉnh lại bộ đàm thì thấy sóng cứ chập chờn , có lúc mất hẳn.

-Minh ! PLA jam..m..ing our sign..al … Minh ! Quân TQ đa…n…g..làm…nhiê…ũ…s…ó…o..ng. Giọng Christ trong bộ đàm nhưng câu được câu mất, dõng tai lên tôi mới ráp lại được cho thành câu.

-Ok ! tôi hét to cố cho bên kia nghe.

-Wee…w.i..i…l c.om…e….whe…n …..th..ey…. re…ac..h agreement..rè rè….( we will come when they reach agreement)

Chúng tôi…sẽ.e.e..t.ớ.iii…. khi ….có …..lệ…nh…..rèeeeeee…

Vậy là mất sóng hoàn toàn, nhìn lên trời 1 chiếc máy bay không người lái bé tí như con muỗi đang bay chậm chậm ở trên đầu chúng tôi. Bọn chúng đang sự dụng thiết bị phá sóng để gây nhiễu điện tử nhằm ngắt liên lạc của chúng tôi với bên ngoài

Linh cảm bọn chúng sắp đánh mạnh, tôi đổi qua bộ đàm nội bộ để liên lạc với anh Nam thì cũng không được nốt. Bảo 1 trong 2 cậu lính gần đó sang gác phụ tôi tìm đường sang vị trí của anh Nam.

Hầm chỉ huy nằm sâu bên trong trảng cỏ ở giữa 2 đường băng, gọi là hầm chỉ huy cho oai chứ nó cũng chỉ rộng chừng 6m2 và sâu hơn 1 mét, nóc hầm được che cẩn thận bằng mấy tấm thép loại lót đường băng dã chiến để chống mảnh phảo , ở giữa hầm có kê mấy thùng đạn kiêm luôn cái bàn. Sát bên vách dựng nhiều loại súng mà tùy trường hợp có thể phải dùng đến.

Nghe tiếng tôi loạt xoạt từ xa tay Hòa đã lên tiếng hỏi vọng ra.

-Em ! Minh…Tôi đáp rồi thò chân xuống hầm.

Anh Nam thấy tôi bước vào nhưng không hỏi gì vì đang cần bận sửa cái bộ đàm đang kêu rè rè như ve. Tôi thấy thế thì bảo anh ngưng lại vì có sửa nữa cũng hoài công, tiện thể báo luôn để anh em chuẩn bị ứng chiến vì chúng đang triển khai trực thăng tới đây.

-Không biết là chúng sẽ tấn công hay đổ bộ nhỉ ? Anh Nam hỏi vu vơ.

-Chắc chắn là tấn công, trong lòng đường băng tuy trống trải nhưng chúng biết chắc chúng ta mai phục nên sẽ không liều mạng đổ bộ.Tay Hòa lập luận

-Em cũng nghĩ là tấn công, Quân TQ nổi tiếng lấy thịt đè người, đến giờ vẫn chưa pháo kích hay ném boom là sợ hỏng đường băng nên điều trực thăng vũ trang tới càng quét.

-Được rồi, ta nên Triển khai tên lửa vác vai và yêu cầu khẩu đội phòng không chuẩn bị.

Vì không chuẩn bị điện đài liên lạc bằng dây nên chúng tôi phải truyền tin bằng mồm, lệnh của anh nam được truyền qua hết nhóm này đến nhóm khác bằng cách gào lên thật to cho đến khi có người gào lên y như thế thì thôi.

Trước khi về vị trí tôi lôi đám chỉ huy ra chỉ con máy bay không người lái cho họ xem, 1 anh liền vác tên lửa A72 tầm nhiệt ra nhắm nhưng không khóa mục tiêu được. Máy bay này có lẽ sử dụng năng lượng điện không thải ra nhiệt nên chúng tôi đành bất lực dù phía bắc sân bay có 2 trận địa cao xạ và phòng không, tuy nhiên chúng tôi chưa thế sử dụng vì phải đợi bầy trực thăng tới.

Vạch đám cỏ tôi lội về vị trí không quên ôm theo mấy băng đạn dự phòng, vốn tính cận thận nên vừa nhảy xuống hố cá nhân của mình tôi đã bẻ thêm mấy cành cây phủ lên trên, bộ binh địch thì không ngán chứ bọn không quân thì không biết đường nào mà lần.

12h33

Vừa xong chưa kịp uống ngụm nước thì tiếng ầm ầm đã vang vọng lại ,ban đầu còn nhỏ nhưng sau đó thì to dần rồi nghe như sát bên tai. Lực lượng chúng tôi cầm súng sẵn sàng nhưng không thấy trực thăng địch từ hướng nào bay tới.

Tôi dõng tai lên nghe nghóng rồi đảo mắt tìm kiếm nhưng vẫn không thấy chúng ở đâu, quoái !!!

Và rồi chúng xuất hiện, từ hướng Tây-Nam 3 chiếc trực thăng Z10 tách đội hình chữ V bổ ra 3 hướng chúi đầu nhắm tới chỗ chúng tôi. Thì ra suốt từ nãy giờ chúng giữ độ cao thấp bay quoanh sân bay để phân tích địa hình trước khi tấn không làm cho chúng tôi không thấy được.

1 Chiếc đầu đàn bay giữa mở màn cuộc tấn công bằng 1 loạt rocket cày vào giữa trảng cỏ, tiếng rocket rít lên trong gió nghe chói tai, tiếp đến là hàng loạt tiếng nổ liên tiếp mà không sao đếm xuể. 2 chiếc bên sường sau khi bay rộng ra 2 cánh cũng bắt đầu bắn phá

.

Tôi lúc này đang nằm trong tầm bay của 1 chiếc phía nam phi đội, đưa mắt nhìn thấy con quoái thú màu đen đang phành phạch vỗ cánh bay tới phun rocket rào rào làm tôi thất kinh hồn vía nằm cắm mặt xuống hố, 2 tay thì ôm lấy đầu mặc cho lúc trước còn tránh né đám bùn nhão.

ẦM…. ẦM.. ẦM…. ẦM…. ẦM.. ẦM !!!

Hàng loạt tiếng nổ vang lên sát bên tai như muốn đục thủng màn nhĩ, đất đá bị xới tung lên văng khắp nơi rớt xuống người tôi nghe lộp bộp.Chiếc trực thăng vụt qua cái ào rồi tiếp tục bắn phá mọi thứ trên đường đi của nó, (Truyện được copy từ website: Haythe.us) tôi trồi đầu lên vớ lấy súng định bắn theo nhưng không kịp, nó đã lạng đi khuất tầm mắt.

Trong đợt tấn công đầu tiên bên tôi không ai nổ súng, cũng không thấy 1 quả tên lửa nào được phóng lên như lệnh truyền đi từ trước, hay là anh em trúng rocket cả rồi ???

-Ê ! đằng ấy có sao không ? Tôi hỏi vọng qua bên kia

-Không ! Mẹ !!! sao không thằng nào bắn rụng nó đi ?

-Tớ không có tên lửa ! Tôi đáp.

-Cần đeck gì tên lửa, đợi nó quay lại cứ nã đi…. Mấy tay bên kia máu chiến bảo tôi.

3 con quỷ đen bắn phá dọc 2 bên đường băng 1 hồi đã bay quá mục tiêu nên đảo mình quay lại.

Lần này chúng không chỉ bắn rocket mà còn sử dụng súng máy gắn trên máy bay bắn xuống, chắc là có thiết bị nhắm hồng ngoại lên chúng cày sát rạt hầm hào của chúng tôi, tuy đã bàn trước với nhau là sẽ cho chúng biết tay nhưng nghe tiếng đạn đì đùng cày xới sát bên tôi lại phải ôm đầu nằm im như con sâu đo.

Trong những tiếng nổ hỗn loạn tôi nghe có mấy loạt súng vọng lên, chắc là quân ta bắn trả. Ngay lập tức mấy tiếng nổ cũng im bặt, máy bay địch thấy bị bắn liền đảo cánh lách ra ngoài không phận trước khi trở lại để trả đũa.

Lần này chúng lại tập hợp thành đội hình chữ V lù lù bay lại, vẫn là chiếc cầm đầu. Lần này chúng không bắn rocket nữa mà phóng liền 2 quả tên lửa chống tăng bên hông, 2 quả tên lửa xoay tít xé gió lao xuống hào nước là nơi chúng tôi giấu xe thiết giáp.

Có lẽ anh em nào đó nóng ruột đã dùng súng trên xe bắn máy bay làm lộ vị trí, 2 quả tên lửa phi qua đầu tôi cách mặt đất chỉ chừng vài mét rồi tiếp đó 2 tiếng nổ lớn vang lên.

Nhìn quả cầu lửa cao ngút kéo theo cả loạt khói đen tôi biết chắc quân mình đã trúng đạn. Mẹ nó chứ! tôi cáu tiết mà không biết làm gì được…

Ấy vậy mà bên ta cũng không phải vừa, đáp lại loạt đạn của địch 1 quả tên lửa dưới đất được phóng lên nhắm hướng chính diện vào đội hình chúng nó. Tôi đưa mắt dõi theo cầu cho trúng 1 phát chết cả lũ chúng nó đi.

Nhưng xui thay, bởi vì bắn chính diện nên cả 3 chiếc máy bay đã thấy được liền nhả mồi bẫy ( flare – 1 loại pháo phát ra nhiệt lớn đánh lừa tên lửa) rồi tách đội hình tránh quả tên lửa kia.

Hụt !!!

Tôi chưa kịp văng tục thì bên kia 2 đồng chí đã chửi đông đổng.

-Chúng nó đâu rồi ? 1 ông hét to

-Đậu má! phía Bắc kìa, nằm xuống ! tôi nói.

-Nằm cục C** !

Tôi nghe 2 thằng cha chửi như thế chắc tính làm liều nên định can lại, chưa kịp thì trực thăng địch đã quay lại tiếp tục bắn phá làm tôi lại phải nấp.

Bên kia vang lên tiếng tít tít liên hồi rồi phụt 1 cái, 1 quả tên lửa xé gió lao lên trời để lại sau đuôi 1 quần lửa thổi cháy cả cây cỏ.

Lần này thì hết thoát, chiếc máy bay chỉ vừa vụt qua bị nhắm bắn ngang hông nên không kịp phản xạ. Đầu đạn xuyên qua đuôi chiếc máy bay ngọt sớt làm nó gãy đuôi cháy rừng rực rồi quay mòng mòng rụng xuống thân 1 nơi đuôi 1 nơi.

-MÁ ! ĐÃ BÂY ! ai đó hét lên.

Lần này tới lượt chúng tôi phản công, chiến thắng đầu tiên đã lấy lại phong độ cho cả lực lượng, tiếng súng nổ lên rần rần kéo theo đó là mấy loạt tên lửa nữa nhưng vẫn chưa hạ được 2 chiếc còn lại.

Vì thấy được vị trí của chúng tôi nên địch cũng ngoan cố hạ cho bằng được, chúng phóng nốt những loạt rocket còn lại rồi dùng súng cày cả loạt dài. Tuy nhiên ở độ cao và tốc độ như vậy xác định được mục tiêu trong đám cỏ cây rồi bắn trúng không phải dễ.

2 chiếc máy bay sau mấy lần hút chết đã cẩn trọng hơn, thay vì tung hoành ngang dọc sân bay như trước giờ chúng chia làm 2 hướng bay lảng vảng ở vòng ngoài rồi bắn vào.

Đoán trước được sớm muộn gì chúng cũng sẽ hết đạn rồi rút đi nên tôi cứ nằm yên vị trí nhưng lính đặc công quả thật rất máu chiến. Họ cho 1 chiếc xe tăng chạy lên đường băng bắn đại liên dí theo đuôi 1 chiếc máy bay, chiếc này bị bắn bất ngờ nên lạng ra khỏi không phận.

Tôi không hiểu họ định làm gì, chúng sẽ quay lại bắn đạn chống tăng thổi bay chiếc xe mất, đúng như dự đoán 2 chiếc máy bay lại hợp thành đội hình từ xa rồi quay lại.Chiếc T54 bên ta vẫn kiên cường chạy dọc đường băng rồi bắn lên ào ào.

1 loạt tiếng nổ lại vang lên, tôi đinh ninh là tiếng địch bắn tên lửa nhưng không phải, 1 chiếc trong đội hình địch loạng choạng rồi bốc khỏi tụt về sau trong khi chiếc kia bốc cao đầu bỏ chạy 1 mạch.

Hóa ra là quân ta dùng chiếc xe tăng nhử địch tập trung rồi dùng súng phòng không bắn hạ. Chiếc máy bay trúng đạn cố lết ra ngoài 1 đoạn xa nhưng tôi chắc chắn nó sẽ rớt xuống đâu đó, chiếc còn lại thì đã bay mất hút.

1h04 phút chiều

Máy bay địch chưa rút đi lâu thì tiếng súng tiểu liên lại nổ lên, lần này không bãi đáp quen thuộc mà ở nơi nào đó, địch đã lợi dụng lúc máy bay càng quét rồi đưa quân đột kích ở hướng khác làm chúng tôi bất ngờ.

-Đi đi mau…! 1 đồng chí gọi vọng qua bên tôi.

-Nhưng đi đâu ?

-Địch đánh sâu vào hướng nam rồi…

Tôi nghe có thế liền xách súng chạy sang, 3 anh em luồn lách qua đám cỏ cây chạy bạt mạng về hướng súng nổ, trên đường đi thấy có mấy anh em trúng rocket hy sinh trong hào thương lắm mà không dừng lại được. Địch bắn rocket hủy diệt, trong mỗi quả rocket có hàng ngàn cây đinh nhỏ, khi phát nổ thì phóng đi khắp nơi, ai nằm trong tầm sát thương của nó thì trúng cùng lúc hàng trăm cây đinh không cách gì cứu chữa được.

-Quân ta , đừng bắn…! Tôi hét to

Chiến hào đã ở trước mặt, 3 thằng phi xuống đưa súng lên ngắm vào đám cây cỏ bên kia đường băng mà chẳng thấy gì trong khi cậu kia vẫn bắn liên hồi.

-Ê , địch đâu ? địch đâu ? tôi hỏi.

-Bắn đại mẹ nó đi, bọn biệt kích cam bốt nó luồn vào từ nãy mà không biết. –

-Sao để nó luồn vào mà không biết ? Huy hỏi vặn lại

-Đánh đầm loạn xạ bố ai biết đường nào mà lần, cậu ta nhắn nhó rồi lại bắn tắc cú cầm hơi để địch khỏi vượt sang.

3 thằng tôi nhìn nhau chưa biết thế nào thì đạn bên kia dội lại bay vun vút qua đầu, hoản quá 3 thằng bắn trả ào ào vào những vị trí nghi ngờ có địch.

-Quân campuchia mà ghê thế? Tôi thất thần hỏi

-Bọn biệt kích chuyên đánh du kích trong rừng rậm, trước đây do chính quân ta đào tạo chứ đâu. Thằng Tôn đáp.

Hóa ra là vậy, Bọn TQ cả buổi sáng dùng số lượng áp đảo vẫn không đánh vào được nên đưa biệt kích campuchia vào, Trước khi ngả về phía TQ quân campuchia vẫn gửi sĩ quan và lực lượng đặc biệt sang ta học tập kỹ thuật, không ngờ lại có ngày trả ơn chúng ta thế này.

Đạn bên kia vẫn bắn qua từng hồi, nếu lúc trước chúng tôi làm chủ 3 trảng cỏ dọc 2 bên đường băng thì bây giờ chỉ còn giữ được 2 phần rưỡi. Biệt kích địch lén lút đổ vào chiếm mất 1 phần, giờ thì muốn đẩy chúng ra rất khó khăn vì chúng cũng nấp trong cỏ cây như chúng tôi làm chúng tôi không xác định được.

Tôi thò đầu lên căng mắt nhìn xem bọn khốn đó ở đâu nhưng vô vọng, thỉnh thoảng những loạt súng bên đó lại nổ lên kiềm không cho chúng tôi qua, (Truyện được copy từ website: Haythe.us) anh em bên kia chắc hẳn đã hy sinh 1 phần nên địch mới đổ vào chiếm giữ như vậy được.

-Như thế này thì không ổn, dằn co vậy chúng ta sẽ hết đạn trước mất…Tôi nói

-Chứ làm sao đây ? đường băng trống quá không vượt qua được còn ngồi đây đâu có thấy gì. Thằng Tôn nãn lòng đáp

-Mình có lựu đạn khói không ?

-Có !

-Quăng lên rồi lao qua.Tôi đề nghị…

-Không được, địch chớp thời cơ lao qua sẽ hỗn loạn đội hình. Tay Huy phản đối

-1 số ở lại bảo vệ vị trí, 1 số đi…

-Không ! ta không qua được thì địch cũng không qua được, ai qua trước thì chết trước, chúng ta chỉ cần bảo vệ được 1 phần đường băng là đủ.

Tôi nghe cũng có lý, nếu nóng ruột lao qua địch đón lõng thì toi. Mấy anh em lại bắn cầm hơi còn tôi đang ngồi thở rồi lấy lại bình tĩnh. Chúng tôi cứ vần nhau như thế cả giờ đồng hồ, không bên nào chịu bên nào.

Địch rất khôn ngoan, lại đổ thêm quân vào bãi đáp lúc sáng để lấn vào, cũng may anh em phát hiện kịp thời cầm chân lại được. Lúc này chúng tôi bị tấn công cả 2 hướng và có thể sẽ còn tiếp tục bị tấn công.

Tôi mượn cớ đi lấy thêm đạn nên bò về hầm chỉ huy tuy nhiên không có ai ở đó, tôi vơ vội mấy hộp đạn rồi chạy ra ngoài tìm quoanh thì thấy anh Nam đang ở dưới hào nước chuẩn bị cho xe thiết giáp tiến công.

-Anh đi quét chúng nó ra ah ? Tôi hấp tấp.

-Để lâu không được, địch đang lấn ta từ các cánh.

-Nhưng mà tiến công có lợi không hay chỉ cần phòng thủ đến tối.

-Địch mà bổ vào 2 hướng nữa thì không cầm được tới tối đâu …! Anh nhăn tráng đáp.

Dưới hào 2 chiếc M113 bắt đầu nổ máy chạy dọc hào để tới gần điểm tấn công, xe chở hơn chục đồng chí trong thùng theo sau là 1 tiểu đội nữa yểm trợ để tấn công vào.

Tôi ôm đống đạn chạy về, gần tới nơi thì gào lên thật to cho mấy đồng chí dưới hào bắn yểm trợ không thì địch nó quạt cho 1 loạt lại ngất mất.

-Chuẩn bị nhanh, ta sắp đánh sang.

-Ai bảo ? Tay Huy hỏi

-Lão Nam đang đem xe từ sau lên.

-Thế mình có đi không? Thằng Tôn chen vào.

-Đi cái đầu mày! ai yểm trợ mà đi ! tay Huy nạt.

2h22 Chiều

Tiếng xe từ xa xa đã vọng lại rồi gầm lên để vượt qua hào, địch quân có lẽ cũng đã nghe nên không thấy bắn trả nữa. 2 chiếc xe dàn hàn ngang ủi xuyên qua trảng cỏ rồi chuẩn bị vượt đường băng đánh sang bên kia. Vừa tới chỗ tôi thì 2 tay xạ thủ trồi lên bắn đại liên quét ngang dọc vào chiến tuyến của địch thổi bạt cả cây cỏ lên trời.

Tiểu đội lính yểm trợ trường tới gần chỗ của chúng tôi thì nằm im chờ đợi cho xong loạt đạn đầu sẽ tiến đánh. Không biết là vì máu chiến hay vì ngu mà tôi vừa nghe tiếng hô xung phong của anh cũng xách súng lao lên, chỉ tội mỗi thằng Tôn.

-XUNG PHONG !!! Thằng Tôn hét lên rồi nhảy ra khỏi hào, nhưng mà xui cho nó, nó chưa kịp rút cẳng chân để phi đi như đồng đội của mình thì tay Huy lại níu gấu quần nó lại.

Ạch !!! nó ngã đập mặt ngay mép hào, tôi thấy nó té toan lôi nó dậy mà thấy tay Huy kéo chân nó về nên lại thôi.

2 chiếc thiết giáp tiến lên phía trước, chúng tôi lúi húi thấp mình theo sau, đại liên bắn giòn giã còn chúng tôi vẫn

bắn từng loạt vì thú thật vẫn chưa thấy địch đâu.

Choang…Choang…Choang…mấy loạt đạn liên tiếp găm vào thép xe nghe lạnh người. Chiếc xe lúc này đang ở giữa đường băng khựng lại.

Chúng tôi thấy bị phản công thì rạp mình nằm xuống, không may có mấy người bị trúng đạn ngã ngửa ra phi đạo, đồng đội tôi nhanh mắt xác định được vị trí địch thì nã đạn liên hồi vào, thậm chí còn ném thêm lựu đạn vào quyết bắt chúng im lặng.

Thấy quân ta bị hạ, chúng tôi đẩy nhanh tiến độ, 2 chiếc xe lao nhanh qua trảng cỏ của địch rồi đổ quân lấn vào, Bọn biệt kích cam bốt có lẽ không ngờ lại bị đánh vỗ mặt bằng xe thiết giáp nên bỏ chạy khỏi hầm hào rút ra xa đường băng.

Quyết không cho chúng nó thoát chúng tôi truy kích cho bằng được, 2 chiếc xe sau khi đổ quân xong thì tiếp tục cày nát trảng cỏ trong khi chúng tôi nhảy xuống những dãy hào vừa giành lại được đẻ cố thủ, cây cối tù mù cao quá đầu nên không biết đâu là địch đâu là ta, khi đã yên vị trong hào thì tôi cứ móc hết lựu đạn ném lên phía trước.

1 anh đồng đội không rõ tên nhảy lên khỏi hào nhưng mới chạy được dăm bước liền bị 1 tên biệt kích địch phi từ trong bụi rậm ra ngã quật xuống, tôi thấy thế hoản quá đưa súng lên ngắm nhưng cả 2 đang vật nhau làm tôi không nhắm được.

Rút con dao dưới giày tôi nhảy lên để giải cứu đồng đội của mình, tên biệt kích đen thui nhỏ thó nhưng “cứng” thôi rồi, hắn cố vật đồng đội tôi xuống rồi bẻ cổ nhưng gặp phải cao thủ nên đang vất vả khóa tay.

Tôi chạy lại nắm lấy mớ tóc thưa của hắn rồi đưa dao cứa cổ ngọt sớt, máu phun ra ướt đẫm cả anh bạn nằm dưới.

không kịp nhận lời cảm ơn thì anh ta xoay mình quay giò lái dạp vào bắp chân làm tôi ngã úp mặt xuống đất, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì anh ta đã bật dậy tung 1 cước vào 1 tên biệt kích khác đang cầm dao lao tới.

Khốn nạn, vì biết không đấu lại hỏa lực nên chúng ém mình bẫy chúng tôi vào để phục kích đánh tay đôi. Thấy con dao sáng loáng vung vẫy khắp nơi tôi không dám liều mình nhảy vào mà để cho anh ta xử lý.

Sau khi nhận 1 đạp hắn tụt về sau rồi lại bật lên chém ngang dọc, anh đặc công né liền 2 đường rồi đánh vào bắp tay để tước con dao nhưng không được, hắn móc ngược con dao nhắm thẳng yết hầu anh ta. Con dao sáng loáng chạy xượt mang tai, cũng vì quá đà nên hắn liền bị khóa tay rồi tiếp đó bị vật nằm ngửa ra đất.

Tôi chưa kịp chạy tới cướp công thì anh đồng đội đã bẻ cổ cái rắc nghe lạnh xương sống. Giữa vàm cỏ sau 1 hồi đánh nhau giờ chỉ còn có 2 chúng tôi, tiếng súng nổ và la lét vẫn đâu đây nhưng cỏ cây cao quá không thấy được gì, nhặt súng lên 2 anh em quỳ xuống định hướng rồi chờ đợi.

Bên cánh trái bỗng có tiếng chân xào sạt, 2 anh em bổ nhào theo bám đuôi. Qua lớp cỏ dày tôi chỉ thấy cái bóng lao đi mà không biết là địch hay ta. Anh đồng đội vượt lên cả mấy mét cố bám cho bằng được trong khi tôi vẫn đang vừa chạy vừa nhắm chỉ cần thấy rõ là địch thì hạ ngay.

Thấy bị bám đuôi cái bóng bỏ chạy càng nhanh, và rồi hắn quay lại nhìn, trong giây phút tích tắc tôi nhìn vào ánh mắt của hắn, con mắt đen tối đầy hoản sợ.

-ĐÙNG !!!…bịch…!

Trúng lưng hắn ngã xuống, tôi hấp tấp chạy lại lật hắn lên, hắn ộc cả máu ra đằng miệng ấy vậy mà vẫn thò tay xuống lưng quần định rút chốt lựu đạn. Đồng đội tôi liền nhanh chân đạp lên cổ tay hắn rồi bắn thêm 1 phát xuyên qua đầu.

Tiếng súng trong vàm cỏ ngớt dần rồi tắt hẳn, chúng tôi chạy về hướng động cơ xe thì thấy anh em đang tải thương vào trong, lại hy sinh vài người. Có người bị bọn man rợ phục kích cắt lìa cả đầu ra khỏi cổ, anh em ức quá nói không nên lời nên không thèm nghỉ mà chạy ngược về hướng bên kia để tiếp tục đánh địch.

4H05 chiều.

Khói lửa đặc quoánh, trận địa vẫn nóng lên từng hồi, suốt từ khi chúng tôi đẩy lui được bọn biệt kích cam bốt địch quân vẫn kiên trì tấn công. Sau khi sử dụng cả không quân lẫn biệt kích mà vẫn vô dụng chúng đổi hoàn toàn chiến lượt đó là sử dụng lực lượng áp đảo và tiến công dai dẳn nhằm bào mòn sinh lực ta và sự thật là chiến lược của chúng đang hiệu quả.

Chúng dùng hỏa lực mạnh bắn vào trận địa như mưa, chúng không tấn công tổng lực để tái chiếm ngay lập tức mà dùng từng trung đội đánh vào các điểm khác nhau liên tục làm chúng tôi phải phân chia lực lượng dù lực lượng đã rất mỏng. Nếu lúc trước chúng ở thể bị động không biết chúng tôi ở đâu thì bây giờ tình thế đã đảo ngược. Chúng tôi không biết chúng sẽ tấn công ở đâu.

Cả sân bay rộng hàng ngàn hecta 4 bề cỏ lá rất khó bao quát nên chúng dễ dàng tiến từ nhiều phía vào sân bay và nếu gặp kháng cự lập tức kêu gọi hỏa lực hỗ trợ giáng trả rồi rút ra. Chúng cẩn trọng hơn rất nhiều và tinh vi như những con sói đang vờn đuổi con mồi của mình.

Về phía chúng tôi sau hơn 8 giờ đồng hồ giao tranh quyết liệt phần nhiều đã mệt lử lại thêm phải di chuyển liên tục để bắt đón địch, sau đó rút thật nhanh trước khi bị pháo cối giã nên khá đuối sức, đạn dược cũng bắt đầu cạn kiệt dần, anh em bắn từng phát đạn phải tính toán để chắc chắn đổi được mạng 1 tên địch mới bắn.

Tôi từ lúc đánh sang trảng cỏ đuổi tụi cam bốt thì không gặp 2 anh bạn mới là Huy với Tôn nữa vì họ mật phục ở cánh khác , về phần mình tôi vẫn bám trụ ở vị trí ban đầu. Khu vực này bằng phẳng và là cửa tử nên địch không đánh mạnh, thỉnh thoảng chỉ dội cối vào hoặc tung 2-3 tiểu đội vào giữ chân mà thôi.

Quân tôi hy sinh 1 thì quân Trung Quốc phải hy sinh tới 3-4 lần, không phải vì chúng yếu hèn mà là vì chỉ huy của chúng quá tự cao. Cứ mỗi giây mỗi phút chưa chiếm được sân bay là thêm 1 phút hắn nhục nhã nên hắn liên tiếp đẩy quân vào trận địa, Quân Trung Quốc tung hoành khắp Nam Á ít nhiều đã có kinh nghiệm nhưng gặp lực lượng đặc biệt của chúng tôi với cách đánh vô thưởng vô phạt nên nhiều khi phải bất lực.

Ví như ít phút trước chúng đưa 1 trung đội từ ga quốc tế chạy tới đường băng, quân ta mật phục không nổ 1 phát súng mà ngụy trang chờ đợi, địch sợ bị phát hiện nên vượt qua thật nhanh mà không hề biết chúng tôi nằm ngay dưới những cái hố vuông vắn phủ đầy cỏ đã chuẩn bị trước đó, Địch còn cách hơn 20 mét chúng tôi bắn chỉ thiên vài phát khiến chúng liền nằm rạp xuống không biết đâu mà lần, chưa kịp định hình thì anh em trồi lên quăng lựu đạn rồi càng quét chết sạch.

Nhưng có những đợt chúng đông quá, hết lượt lính này tới lượt lính kia được đưa vào trận địa, chúng có đông quân tới nỗi trung đội này thiệt hại chưa kịp tải thương ra đã tung trung đội khác vào tiếp chiến nên chúng tôi đánh không xuể.

Về quân ta thì thiệt hại đã quá nữa, chỉ còn hơn 40 anh em có lẽ là đủ hoàn toàn sức chiến đấu. Tay Nam sốt ruột muốn bỏ trận địa liên tục kêu tôi kiểm tra điện đài nhưng sóng sánh vẫn chập chờn, chúng tôi mãi mới bắn hạ được 1 chiếc Jamming UAV thì chiếc khác đã được phóng lên, có khi có tới 3 chiếc bay lòng vòng trên cái không phận chưa đầy 8 cây số vuông.

Trời về chiều mà nắng vẫn gắt, nắng hắt lên tay lên mặt nghe muốn cháy, người tôi khét rẹt mùi thuốc súng, dưới chân vỏ đạn đồng đã vuông lên thành từng đống lấp cả bùn đất. Tôi 1 thân 1 mình 3 khẩu súng, địch ở xa thì cứ SVD (Dragunov) mà nhắm, ở tầm trung thì AK còn gần hơn nữa thì MP5 giảm thanh để khỏi bị phát hiện.

Quân Trung Quốc thì liều mạng, cứ chạy ra nổ súng ì xèo rồi phóng lên, chúng tôi có lúc phòng thủ không kịp vì thiếu quân lẫn thiếu đạn nên nhiều khi chỉ xém chút nữa là phải đánh tay đôi.

5h30

Trời đã về tây đỏ hừng hực, tôi siết cò khẩu súng nhắm chậm rãi. Mấy tên địch lô nhô đằng sau cổng tiếp vận thỉnh thoảng thò súng ra siết cò, súng nhảy tưng tưng quét ngang quét dọc mà chẳng trúng ai. Mấy đợt trước chúng chạy ra nhiều, tôi thay súng liên tục mới “Cân” xuể, sau mấy đợt thất bại chỉ dám núp bắn ra từ đằng xa.

Khẩu súng nhắm quả thật rất khó bắn, không có kinh nghiệm nhiều nên họa may lắm tôi mới bắn trúng được 1 tên. Súng đời cũ nên giật, địch đã vào tâm mà không cầm súng cho chặt thì siết cò nó sẽ nảy lên trời, chưa kể xa 300-400 mét mà tôi không biết chỉnh tầm súng rồi đo hướng gió thì đường đạn sẽ lệch cả nửa mét, nhanh tay nhắm lại thì may ra trúng.

Không biết mạng tôi lớn hay do tôi nhát chết mà bấy giờ ngoài mấy vết xướt do lăn lộn còn lại vẫn lành lặn. Nhiều khi vị trí của tôi bị lộ, cối giã ào ào mà may sao vẫn không trúng, có lần vừa hụp đầu xuống thì mảnh đạn phang qua cắt mấy cành cây ở trên ngọt sớt. Lần khác nữa thì tên dịch còn cách tôi chục mét, thay đạn không kịp, hoảng quá chưa biết làm sao thì đồng đội bên cánh đã bắn hạ, cứ như thế bao nhiêu lần không biết chúng tối sát cánh bên nhau rồi chia lửa quyết tử thủ cho bằng được.

-Minh ! Minh…!

-Minh rõ !

-Anh Hòa bảo ra hầm chỉ huy gấp !

Tôi nghe đồng đội truyền lệnh xong lấy làm lạ, trước giờ tay này ghét tôi như quỷ cớ sao lần nào lại gọi trực tiếp gọi tôi, hay lão Nam có chuyện gì rồi ? Quan sát một hồi không thấy địch lên nữa, tôi bảo mấy cậu ở bên kia gác hộ rồi băng cỏ chạy về hầm.

-Các anh gọi em ! Vừa thở tôi vừa nói.

-Cậu kiểm tra thử xem có còn kích nổ được hay không. Tay Hòa nói trong khi anh Nam ngồi 1 góc chẳng thèm nhìn.

Có vẻ 2 cha này mới cãi nhau xong, tay hòa thì muốn cho nổ boom nguyên tử còn anh Nam thì thương lính nên không chịu nhưng quyền hạn thấp hơn phải chấp nhận

Tôi cần thận mở cái cặp bằng thép ra, trong cặp có 1 màn hình cảm ứng , 2 lỗ khóa và 1 nút kích nổ, tay Hòa tra cả 2 chìa vào rồi nhờ tồi bật cũng lúc, màn hình sáng lên toàn tiếng anh nên mới phải nhờ tôi.

Máy yêu cầu password, tay Hòa cũng tự nay nhập lấy, 6 ký tự của hắn và 6 ký tự của anh Nam, Nhấn enter bỗng nhiên màn hình báo lỗi …..

– Sao vậy ? tay Hòa sốt sắng hỏi.

-Không có gì, sóng hơi yếu nhưng vẫn có thể kích nổ được. Tôi thao tác rồi đáp.

-Cậu chắc không ?

-Chắc ! a có thế thấy đồng hồ đếm ngược còn hơn 2 tiếng nữa sẽ tự hủy đây này.

-Các anh định…..

-Không phải việc của cậu ! Hắn tỏ vẻ khó chịu trong khi tôi vừa giúp hắn xong.

Tôi nghe vậy đành lảng qua chỗ anh Nam, vai a trúng mảnh đạn phải băng lại nhưng máu đã ướt đẫm lưng áo, anh ngồi trầm ngâm tra thêm đạn vào ổ.

-Anh đừng lo…chắc sẽ được mà…

-Chỉ còn 2 tiếng nữa, em đi đi còn kịp…

-Em chẳng đi đâu cả, em đã bảo anh sẽ kịp mà.

Anh ta thở dài không nói gì nữa, vớ lấy súng rồi đi ra ngoài. Tôi cũng vậy, lo chạy về vị trí, lúc khỏi hầm mới thấy 1 điều lạ là tiếng súng đã tắt từ bao giờ. Cả trận địa im lìm vắng lặng như tờ, (Truyện được copy từ website: Haythe.us) trời đã tối nên chỉ thấy vài đám lửa cháy lay lắt ở đâu đó hắt ánh sáng lại.

-Có gì không ổn rồi, tôi bảo anh Nam

-Đúng vậy, chúng rút hết như thế chắc chắn là không ổn.

-Không lẽ chúng định thả boom ? Tôi hỏi

-Không ! Đêm tối thế nay chúng thể không xác định được ta mà thả boom.

Thôi !nhanh về vị trí đi. Nếu mất vị trí tất cả rút về hướng Bắc nghe không ?

-Em rõ rỗi, tôi gật gật xong lao nhanh về chỗ cũ.

6h20 Tối

Không biết là do trời tối hay do cả ngày nay đánh đấm ì sèo mà tôi thấy lạnh xương sống, đâu đó có cơ gió nhẹ vút qua càng làm cho không khí trở nên lạnh lẽo.

Trước mặt tôi chỉ ít mét là liệt là thây xác, có mấy tên chết không kịp chớp mắt trợn tròng lên nhìn tôi chằm chằm. 1 mình ngồi trong cái hồ lòm bõm là nước giữa trời tối mù làm tôi thấy sợ sợ. Kiểm tra lại súng ống 1 lần nữa rồi dáo dác nhìn ra ngoài, tối quá tôi không thấy gì…

Mưa…

Mưa phùn phùn rồi bắt đầu rả rich rơi xuống vai áo lộp độp, tôi vớ tấm tăng (tấm bạt nilông quân dụng )quấn quanh người, mưa rơi ước tóc chảy ròng ròng xuống mặt. Mấy đám lửa le lói cũng đã bị mưa dập tắt khiến cho sân bay đã u ám nay còn mù mờ hơn nữa.

Bỗng …Đùng đùng đùng………Rồi hàng loạt tiếng súng ở đâu đó vang lên liên tiếp làm tôi giật thót mình. Không lẽ lại là biệt kích, tôi í ới gọi đồng đội để kiểm tra nhưng không ai thấy gì. Lo lắng và hoảng loạn tôi kê súng lên vai lùng sục mục tiêu nhưng tất cả chỉ là 1 màn đêm đen đặc.

Thêm mấy tiếng rít chói tai lại vang rồi lền bụp…bụp….bụp…..Cả sân bay sáng chói lòa như ban ngày, là địch phóng pháo sáng. Tôi nhíu mày rồi đưa tay lên che mắt lại vì đã quen với bóng tối lại bỗng nhiên sáng rực cả lên.

Anh em bên cánh tự nhiên bắn ào ạt tôi làm tôi quáng quàng trồi lên, ngay trên bãi đáp và đường băng là hằng hà xa số cả ngàn con rab đang chạy lại.

Chúng tôi bắn xối xả mà không cần phải nhắm vì chúng quá đông, đông tới nỗi thành tầng tầng lớp lớp mà chỉ cần lia súng là trúng, bọn rab nghe tiếng súng nổ lại càng điên loạn lao tới.

Giữa đám rab lố nhố có 1 con to hơn cả, nó cao chắc phải hơn 2 mét, thân hình mập mỡ tới nỗi phải chống 2 tay xuống chạy tới như đười ươi. Tôi nhắm ngay đầu nó cố bắn, viên đạn lao đi trúng ngay đầu nhưng chỉ thấy chóe lửa mà nó không hề hấn gì, đầu nó được bọc bằng sắt chỉ chừa ra 2 con mắt mà thôi. Loại quoái thai gì đây không biết….

Khốn nạn ! tôi đổi mục tiêu tiếp tục bắn hạ những con khác nhưng chúng quá đông, hạ được lớp này lớp khác đã chạy đè lên bè bè lũ lũ không thể nào ngăn cản nỗi.

Tôi thay đạn liên tục, bắn tới nỗi nòng súng đỏ lòm, những hạt mưa vừa rơi xuống đã bốc hơi bay lên lèo xèo.

Bọn chúng chỉ còn cách hơn trăm mét dù cả trận địa bắn dồn dã nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể, tôi bắt đầu lo sợ hét lên:

-LÀM SAO ĐÂY ? HẾT ĐẠN MẤT !

-BẮN ĐẠI ĐI ! ai đó trả lời.

Không, như thế này thì không được, tôi thầm nghĩ. Càng bắn chúng lại càng lao tới đông và hung tợn hơn, như thế này thì chỉ mươi phút nữa là mất sân bay.

Nghĩ như thế nhưng vẫn phải siết cò súng vì không có cách nào khác. Địch thả rab vào ở tất cả các mặt vây chúng tôi lại nên không có đường nào khác.

80 mét rồi 70 mét bóng bọn chúng nhốn nhào dưới mưa, gót giày gõ lộp cộp xuống nền đường nhựa vả cả tiếng súng nổ nghe rộn ràng như tiếng trống hội của thần chết.

May thay mấy quả pháo sáng khi nãy đã lụi dần rồi tắt hẳn tôi cứ ở đây nắm chắc phần chết nên toan bỏ chạy. Kiểm tra bao xe chỉ còn hơn trăm rưỡi viên, nếu phá vòng vây ra chắc còn kịp.

Bụp..bụp…tiếng pháo sáng lại nổ.

Chưa kịp trèo lên khỏi hố thì bọn rab đã sát trước mặt chỉ còn mấy chục mét. Anh em vẫn bắn quyết liệt, chúng đổ rào rào nhưng vẫn không có các nào cảng được, ở đây tệ phải cả vạn con rab là ít.

Con rab quoái thú mới nãy chạy vượt lên xô ngã và dậm nát những con ngán chân nó nhắm chỗ tôi mà lao tới. Tôi định thần kéo liền 1 loạt vào ngực nó làm nó chựng lại nhưng không hề hần gì.

Tôi lúc này đã hoảng thật sự nên bắn nốt những viên đạn còn lại 1 cách vô vọng cho tới khi tiếng “cách” khô khốc vang lên.

20 mét….

Chạy cũng không kịp nên tôi móc lựu đạn choáng qua quăng đại xem sao, quả lựu đạn lăn loang choang rồi nổ 1 phát đinh tai. Bọn rab bị shock nên chững lại, nắm lấy thời cơ tôi rút liền 2 quả lựu đạn nữa nhắm con quoái thú mà ném.

ẦM ! ẦM !….2 tiếng nổ vang lên con quái thú bị sức ép thổi bật ngửa ra sau còn mấy con lâu la thì bay mất xác.

Âý vậy mà nó vẫn ngoan cố ngồi dậy dù bộ lòng đã xổ tung ra ngoài loằng quoằng máu me dưới đất . Cái mũ thép của nó đã văn đi từ bao giờ nên tôi nhắm vào giữa đôi mắt đen như quạ của nó điểm xạ 1 phát duy nhất, trúng đạn, nó chạy thêm ít bước nữa rồi cắm đầu xuống đất.

Bầy rab táo tợn vẫn không lấy đó mà nãn chí, chúng trào qua cái xác phụng phệ kia. Chỉ còn mươi mét tôi bật chạy, đàn rab bổ nhào vào chiến hào bắt đầu càng quét, những bàn tay gân guốc, những con mắt đục ngầu màu máu chới với, đôi chân thì cật lực chạy như điên dại.

Tôi cất bước chạy, 2 tay vạch bụi gai mà lao đi trong bóng đêm. Ấy vậy mà sau lưng vẫn vang lên tiếng súng, tiếng la hét của đồng đội. Ai đó hét lên:

-Cứu ! rút ! rút mau !

Tôi chùng chân dừng lại, thở dốc, không ! phải cứu anh em, tôi thay đạn rồi cắm đầu quay lại.

Những cái bóng đen cứ len lỏi vào bụi cây tù mù, chúng bị móc lại, bị vướng chân rồi té cắm mặt mà vẫn bò trường tới. Tôi vừa chạy vừa bắn để tới chỗ đồng đội, 1 con rab ở đâu bang sang rồi ngán đường.

Tạch !hết đạn tôi nhảy lên phi 1 cước vào ngực nó, chả để ý nó đã gục hay chưa tôi vẫn lao lại chỗ đồng đội mình nhưng không được, n trước mắt ê hề là rab, bần thần chưa biết làm sao thì tứ bề đã là rab, chúng vây tôi thành 1 vòng tròn.

Trong giây phút đó tôi hành động không suy nghĩ, khẩu súng CM901 đã hết đạn nên tôi lật ngược cây súng lại ,2 tay nắm lấy nòng súng mặc cho bao tay đang cháy khét lên vì nhiệt, tôi lấy hết sức bình sinh mà bổ bán súng vào đầu những con rab đang bủa vây gần mình.

Cây súng không đạn nặng cả 6 ký lô giờ trở thành vũ khí hữu hiệu, tôi quăng nó lên rồi phang ngang phang dọc, cái bán sắt va vào mồm những con thú tóe máu, có con dính vào đầu tới lún sọ, tôi có thể cảm thấy được những mảnh xương của chúng vỡ răng rắc qua những lần vung tay. Bọn rab thấy bị phản công thì dè chừng rồi tản ra nhưng vẫn còn đông qúa.

Tôi chưa biết làm sao thì bỗng nhiên trời tối sầm lại, mấy quả pháo sáng đã lụi đi. Chớp thời cơ tôi lao qua cái đám hỗn tạp trước mặt. Có 1 con bá vai tôi lại giật ngược về sau, bị bắt thì chết mất nên tôi bấm nút tụt cả bao xe đựng đạn ra ngoài rồi tiếp tục lao qua những con rab đang mò mẫm trong đêm.

Cái hào đã ở trước mặt, 1 đám rab đang lố nhố xâu xé gì đó. Tôi rút súng lục ra bắn hết cả băng mới lôi được cả đám tụi nó ra ngoài.

Cậu đồng đội hy sinh, không còn được mấy mảnh nhưng còn những người khác đâu. Nghe tiếng súng của tôi bọn rab lại khật khưỡng đi tới, lại phải bỏ chạy. Lần này tôi chạy thẳng ra ngoài bãi đáp vì ở ngoài đó đang trống trải hơn trong này, cũng chỉ nghĩ được có thế, tôi chỉ cần thoát khỏi đấm lùng bùng này là được. Vậy mà mới ra ngoài được 3 bước thì tiếng đạn rít gió từ ngoài lao tới.

Tôi nằm rạp xuống cố nấp sau mấy cái xác. Hóa ra là địch nãy giờ vẫn đợi ở ngoài….

6h47

Chúng lại bắn pháo sáng mở đường cho tụi rab càng quét, tiếng súng vẫn còn nhưng đã ít hẳn. Tôi nằm im trên sân bay giữa đống hỗn độn đầy máu và thịt khi mà tiến thoái đều lưỡng nan.

Tôi bò chậm chậm trên bãi đáp, thỉnh thoảng đạn vẫn vụt qua đầu mà không biết là địch hay ta, tụi rab ngoài này chỉ còn vài con đang ăn ngầu nghiến những cái xác từ sáng tôi phải cẩn thận trườn qua mà không để chúng chú ý. Phải mươi phút sau tôi mới tới được 1 chỗ an toàn là gầm 1 chiếc xe vận tải của địch.

Tôi âm thầm nằm im quan sát, ở đâu cũng toàn là địch, chỉ còn khẩu súng lục, con dao dài và chục viên đạn.Làm sao mà sống ?

Tôi lật mình trở lại nhìn lên gầm chiếc xe tự nhủ thế là hết rồi tôi ơi, nhưng có gì đỏ nhỏ xuống mắt cay xè…. mò mẫm ra mé ngoài rồi tôi cố trèo vào trong xe, yên vị trong cabin ở 1 vị trí cao hơn tôi mới nhìn rõ được cả chiến trường. Bọn rab bây giờ đã chiếm được toàn bộ và lùng sục khắp nơi, chúng ngáo nghiên đi lại cứ như chốn không người, xô đẩy nhau cấu víu nhau để tìm xác mà ăn tươi nuốt sống.

Tiếng súng nổ lên ngắt quản ở đâu đó khiến cho bọn rab ùa tới vây chặt lấy, giữa đêm tối tôi không biết được chuyện gì đang xảy ra nữa. Nhớ lệnh khi nãy là rút về phía Bắc nên tôi định tìm cách ra đó nhưng tình hình quá căng thẳng, bọn rab ngổn ngang khắp nơi và đi lại lùng sục như vậy họa chăng có cánh mới thoát khỏi đây được.

Đang còn suy nghĩ thì bỗng nhiên bên kia đường băng có ánh đèn pha chói lóa rọi lại rồi tiếng gầm của xe quen thuộc vang lên, anh em điều 1 chiếc xe tăng ra càng quét lũ rab. (Truyện được copy từ website: Haythe.us) Chiếc xe lừ đừ bò từ trong trảng cỏ ra ngoài, tay xạ thủ trồi ra càng quét ngang dọc, tụi rab thấy thế không lấy làm hoảng sợ mà còn lao tới. Chiếc xe lấy đà rồi lao thẳng ra ngoài cán tất cả những con rab trên đường đi của nó để lại phía sau những đường máu nhòe nhoẹt.

Trước mắt tôi là cảnh tượng khó có thể tin nỗi, bọn rab cứ như đàn kiến đông vô kể chạy thành từng đám trên đường băng lao tới, 3 khẩu súng trên xe nã đạn không ngừng nhưng cũng chỉ bắn hạ được số ít lũ điên loạn. Khẩu pháo 105 li giật mạnh rồi thổi lửa vào giữa đàn rab, bọn chúng bị thổi tung lên trời,bị bắn nát bấy nhưng chưa lâu bọn ở sau đã tràn qua như chưa từng có chuyện gì xảy ra và rồi trong phút chốc chiếc xe đã lọt thỏm giữa bầy rab, chúng trèo lên bu kín chiếc xe, chiếc T54 nhấn ga lao tới rồi quay tháp pháo hòng xua đuổi bọn chúng nhưng bất lực, Bây giờ trước mắt tôi chỉ là 1 cục đầy rab hỗn độn đang di chuyển.

Bất chợt tôi để ý từ đằng xa quân ta đang bí mật di chuyển về hướng ga quốc tế, hóa ra là họ đưa chiếc xe lên để dương đông kích tây, định trèo xuống bám theo họ thì ở đâu 1 tiếng rít chói tai vang lên, Trên trời 1 đường lửa đỏ chói lao lên rồi lại bổ đầu hướng xuống đất.

ẦM ! quả tên lữa cắm vào chiếc xe tăng khiến nó và cả đám rab nổ tung, địch ở ngoài đã bắn hạ chiếc xe, tôi thấy vụ nổ quá kinh khủng nên chỉ biết nằm dưới đất ôm đầu.

Lúc này quân ta mới chỉ di chuyển được 2 phần 3 đoạn đường, sau vụ nổ bọn rab lại tản ra, địa hình trống trải nên họ đang phải nằm im bên lề đường băng nếu tôi không làm gì thì bọn rab sẽ phát hiện ra họ mất. Tôi thò tay xuống đùi chỉ còn khẩu súng lục với ít đạn không thể làm gì được.

Sực nhớ đây là chiếc xe vận tải nên tôi mở kính hậu nhìn ra sau, toàn là phi xăng. May quá tôi trèo ra rồi dùng dao mở nắp và đục lủng 1 số thùng vì không đủ thời gian nữa rồi.

Chìa khóa vẫn còn cắm ở ổ tôi liền đề máy, tiềng đề ba rì rì vang lên thu hút những con rab xung quanh, chúng bắt đầu bâu lại đập vào thùng xe, với tay lên kính. Chiếc xe mà không nổ là tôi chết chắc, kiên trì thử lại lần nữa. May sao nó lại nổ máy, không vội bật đèn pha mà tôi nhấn ga lấy đà trước. Chiếc xe lăn bánh nhanh dần, những con rab ngán đường bị tôi cán không thương tiếc, sau khi đã vòng ra được rìa bãi đáp tôi mới bật đèn pha lên, bọn rab lúc này đã nhận thấy được mục tiêu mới nên đổ vào lại trong khi đó bên ngoài tiếng súng lại nổ lên. Chết thật, đạn găm ào ào vào xe nghe đinh tai, cửa kính bị bắn nát cả nên tôi phải cúi mình xuống cầu mong đừng trúng lốp xe trong khi mắt phải dán ở kính chiếu hậu vì chạy nhanh quá xăng sẽ không chảy ra đủ

Tôi chạy chậm rồi nhanh dần cho tụi rab kịp bám theo, phút chốc đã có cả ngàn con rab chạy ào ào theo sau. Cách vị trí của anh em chừng 200 mét tôi toan hành động, mở cửa lái tôi thò súng ra bắn xuống nền đường với ý định châm lửa nhưng không được, viên đạn găm xuống vết xăng ở dưới nền đường nhưng không tạo ra mồi lửa, bất lực thay băng đạn khác, 1 tay giữ lái 1 tay thò ra sau cố nhắm rồi nổ súng nhưng vẫn không được.

Chỉ còn cách anh em hơn trăm mét, xăng trong xe rỉ ra có lẽ gần hết nên nếu bẻ lái sẽ thất bại còn chạy tiếp không khác gì giết anh em nên tôi đành phải chọn cách cuối cùng là cho lật xe để tạo ra ma sát.

Nghĩ là làm tôi đạp thắng rồi đảo tay lái hết cỡ, chiếc xe đang ngon trớn như con ngựa bị níu cương nên ngã quỵ xuống lật ngang ra đường. Những gì tôi còn có thể thấy đó là cabin bị lật ngang ra rồi tôi bị hất sang 1 bên đập đầu vào đâu đó choáng váng.

Khối sắt khủng lồ trượt 1 đường dài trên bãi đáp chóe lên những đường lửa dài ngoằn rồi đốt vệt xăng dải cả mấy trăm mét dọc đường băng cháy hừng hực. Cả ngàn con rab ngu dốt nãy giờ bám theo sau bị thiêu đốt như đuốc sống chạy toán loạn như đàn ong vỡ tổ.

Tôi nghe mùi thịt cháy, mùi khói rồi hơi nóng rát rạt phà vào người, cố với tay nắm lấy gì đó để trèo ra ngoài nhưng không được, cả chiếc xe đang bốc cháy và chỉ còn vài giây nữa tôi cũng sẽ bị chìm trong biển lửa.

Ho khụ khụ bởi khói, tôi bất lực dùng cùi chỏ đập kính để chui ra nhưng không được, mọi thứ trước mắt tôi cứ nhòa dần đi, tay chân rụng rã không còn chút sức lực.

CHOANG ! Minh…! Nhanh ! Nhanh !

Kính xe vỡ ra văng cả vào mặt tôi, ai đó thò tay vào xốc nách tôi lôi ra ngoài.

-Cõng nó đi…!

-Không…lôi..chúng thấy…

2 người nắm lấy vai áo tôi thấp người rồi lôi sền sệt đi trong khi tôi vẫn đang ho lấy ho để vì ngạt khói, trước mắt chiếc xe đang cháy rừng rực rồi nổ tung.

7h24

Nhờ tôi đánh lạc hướng và tiêu diệt được phần nào bọn rab nên cả đội lúc này đã rút an toàn vào ga đến quốc tế, thằng Ngọc vỗ vào mặt tôi:

-Tỉnh chưa, uống nước không ?

Không đợi tôi trả lời nó đưa tay ra sau lưng tôi nâng lên rồi mớm chai nước vào miệng:

-Đau…! Tôi rên

Mấy người thấy vậy xúm lại, 1 người dùng dao rạch áo tôi từ trên xuống dưới rồi nhăn tráng.

-Bỏng hết cả rồi…

Tôi lúc này mới hơi tỉnh lại và bắt đầu cảm thấy cơn đau sau bắp tay và lan dần ra bả vai rồi gần như cả vùng lưng, trong ánh sáng lờ mờ tôi cố ngoái đầu ra nhìn, phía sau nhiều phần thịt đã bị cháy đen loang lổ lòi cả cơ ra ngoài.

Họ lật úp tôi lại rưới nước lên rồi gỡ mấy mảnh áo cháy ra, ai đó đem bông băng lại nhưng với diện tích như thế thì không đủ mà băng lại nữa. Tôi xua tay bảo khỏi cần vì cũng chẳng quan trọng nữa.

-Cảm ơn cậu ! Ừ ! cảm ơn nhiều nhé !

Vài người lên tiếng, nhưng tôi đau quá nên cũng chỉ gật gật.

Chúng tôi bây giờ mạng sống đã như ngàn cân treo sợi tóc, ở trong sân bat llà rab, bên ngoài là địch, mất liên lạc và còn sắp tới giờ quyết định nổ boom.

Gần 30 phút nữa thôi mà họ không tới chúng tôi sẽ phải bỏ mạng ở nơi đây, hy vọng cuối cùng cũng mong manh quá.

Cả đại đội giờ chỉ còn non 30 mạng nằm ngồi la liệt trên mấy đường băng nhận hành lý, tay Nam và tay Hòa im lìm nhìn ra ngoài, tay vẫn đang xách cái cặp táp định kích nổ vì tình hình đã hết sức vô vọng.

Tay Hòa ngồi phịch xuống 2 tay vò đầu bức tóc rồi ngẩn lên nhìn mọi người, có lẽ giờ ai cũng đã hiểu chuyện gì sẽ đến nên đáp lại chỉ là những ánh mắt né tránh

Qủa boom hạt nhân được đặt ở hầm tòa nhà trung tâm thành phố có sức công phá 15 MEGATON tức tương tương với 15 triệu tấn thuốc nổ TNT, bán kính hủy diện hoàn toàn là 13-17km và bán kính thiệt hại nặng là 24km. Khi Vụ nổ xảy ra, ở vùng bán kính hủy diệt c nhiệt độ có thể llên đến 300 triệu độ C khiến tất cả mọi thứ gồm cả \ nóng chảy và bốc hơi ngay lập tức bao gồm cả nhà cửa, hơn nữa áp lực ở vùng thiệt hại nặng còn đủ san bằng tất cả những thứ trên mặt đất thành bình địa.Sài gòn phút chốc chỉ còn là bãi tha ma còn Chúng tôi họa may chỉ còn là nắm tro tàn mà thôi.

Tuy nhiên cái gì nó cũng có cái giá của nó, cái ổ rab lới nhất miền nam sẽ bị dọn sách sẽ, hơn 2 sư đoàn quân Trung Quốc sẽ bị quét sạch trong chớp mắt và rồi bọn chúng sẽ phải rút lui vì Sài gòn chẳng còn ý nghĩa chiến lược gì nữa.

7h 36 phút tối

Bầu không khí im lặng…Ai đó thở dài thường thượt rồi đốt điếu thuốc, anh em truyền tay nhau. Có người móc trong túi áo ra tấm ảnh gia đình rồi ngồi lặng nhìn.

-Có ai muốn nói gì không ? sao im lặng thế ? đằng nào mà chả chết ?Ai đó nói

-Im mẹ mầy đi ! 1 cậu đáp lại

-Thôi trật tự hộ cái, chết tới nơi còn muốn nói năng gì nữa…

Mấy cậu lính chán chường lại lặng lẽ nhìn nhau.Anh Nam tiến lại bảo tôi kiểm tra bộ đàm nhưng vẫn không có tý sóng nào cả, tôi lắc đầu bất lực nhìn đồng hồ.

-Hay đừng cho nổ boom nữa đồng chí Hòa ơi ! thằng Tôn lên tiếng.

Tiếp xúc với nó chưa lâu nhưng tôi đã biết nó là thằng bốp chát nhưng không ngờ lại tới mức độ này.

-Này mày bảo cái gì đấy ! 1 cậu hùng hổ xách súng đứng dậy

-Đằng nào cũng đã mất Sài Gòn rồi, chúng ta chết hay chúng chết đâu có thay đổi được gì hả ?

-Mẹ cái thằng nhát chết này ! cậu kia quăng súng xuống sàn rồi lao tới vung tay định đấm cho thằng Tôn 1 cái.

Không phải vừa, thằng Tôn né đòn rôi đưa gối lên ngay bụng cậu kia. Tất cả mọi người lúc này quá bất ngờ với sự việc nên liền đứng dậy lao tới can ngăn.

2 thằng ôm lấy nhau vật xuống đất, phải 4 người lao vào mới gỡ được 2 đứa nó ra.

-Mẹ ! tao nói không đúng ah ?tao còn Mẹ già ở quê, chúng mày tưởng tao sống tới đây rồi mà còn muốn chết sao ?

-Thằng chó kia ! mày có phải là lính không hả ?

-Thôi ! thôi !

-Thằng Tôn nói không phải là không có lý, chúng ta có thể tái chiếm lại Sài Gòn, mạng người chứ có phải chó đâu !

-Bọn hèn chúng mày đang nói gì thế ? Mẹ ! có thôi đi không ?

Và cứ thế cả chục người lao vào cuộc tranh luận, họ tranh cãi nhau tại sao phải chết 1 cách như thế này trong khi những người kia lại quyết hy sinh vì lợi ích đât nước. Chả mấy chốc mà họ lao vào nhau thêm cả những người can ngăn tạo thành 1 đám hỗn độn không tả được.

Tôi nhìn 2 tay sĩ quan cầu cứu nhưng họ vẫn ngồi đó không thèm để ý, tay Hòa vẫn chậm rãi đưa tay lên rít từng hơi thuốc một.

ĐÙNG ! súng của ai đó cướp cò, những tiếng la hét chửi bới im bặt. Tôi hoảng hồn đứng dậy, anh Nam lao vào đám đông hô mọi người tản ra. Trên sàn thằng Tôn nằm co ro như con tôm, tay nắm chặt khấu súng ngắn.

Anh Nam lôi nó lên nhìn khắp người, không sao cả. Thì ra là súng cướp cò.

-ANH EM NGHE ĐÂY ! DÙ SAO ĐI NỮA CHÚNG TA CŨNG PHẢI CHO NỔ BOOM, GIỜ CÓ HÈN NHÁT HAY BỎ CHẠY CŨNG ĐÃ QUÁ MUỘN !

Vì đất nước, vì đại cục và vì nhân dân chúng ta phải hy sinh là điều không thể tránh khỏi nhưng chúng ta ở đây là để chiến đấu, hi sinh vào lúc này không phải là lãng phí sinh mạng mà là hoàn thành nhiệm vụ.

Anh Nam nói dong dõng mà giọng đượm buồn, mọi người im lặng lắng nghe sau đó quay về chỗ ngồi, tôi đang định đặt đít xuống thì từ xa xa có tiếng gầm gừ vang lại.

-RAB ! Con bệnh ! tôi la lên.

Tất cả mọi người đứng phắt dậy lên đạn hướng súng về phía những tiếng kêu phát ra càng lúc càng gần. Tiếng chân gõ cồm cộp xuống đất, tiếng rên , chính là chúng nó, tiếng súng cướp cò khi nãy đã vô tình thu hút chúng vào đây.

Đừng bắn ! càng bắn chúng sẽ càng đổ tới, tôi nắm lấy nòng súng 1 cậu rồi hạ nó xuống.

Anh Nam thấy vậy liền đồng ý nên lệnh cho tất cả rút dao ra cận chiến, tôi dù còn đau nhưng vẫn còn sức lực, thân trần trùng trục cầm dao chờ đợi.

Hơn chục con rab chạy tới, tôi nhắm con đầu đàn rồi ra hiệu cho anh em lao lên, chúng tôi bổ vào nhau. Tôi không lạ gì với tụi rab, lúc nào chúng cũng cắm đầu tới, tay thì chới với để bắt con mồi trong khi miệng thì hả sẵng để tớp lấy nên chỉ cần né được là chúng sẽ mất đã té dúi dụi.

Tôi lách qua 1 bên, nó trượt qua, xoay cán dao tôi cắm xuống gáy nó 1 phát lút cán. Lính đặc công nổi tiểng vì dùng hàng lạnh lên cũng không có gì khó với họ, nhanh thì 1 đường, muốn đẹp mắt thì 3-4 đường nên người thì cắt cổ, người bổ vào đầu trong vài giây sau chúng đã đổ gục.Ghê gớm nhất có 1 cậu nắm đầu rồi rạch từ cuống họng xuống bụng làm cho phèo phổi xổ ra ngoài tanh tưởi.

Nhưng mọi chuyện không dễ dàng như vậy, đám này vừa chết đám khách đã lao tới, lần này đông hơn và ầm ỉ hơn, chúng tôi lại phải lao vào chúng mà đâm chém.

Bọn rab không biết sợ, thấy mục tiêu càng vùng vẫy chúng lại càng say mồi. Chúng tôi vung dao lên ngang dọc mà xả, có vài người lắp lưỡi lê rồi đâm xiêng 2 con 1 lúc, cảnh tưởng thật hổn loạn không ngờ

Chiến thuật của tụi rab lúc nào cũng là vây tròn nên tôi đứng giữa trận chiến lại nhàn nhã nhất, hạ được 1 con là rảnh tay sang giúp đồng đội chứ không phải 1 mình chống 2 -3 đứa như những người khác.

Đang tung cước lên đạp 1 con cố đè đồng đội tôi xuống thì có cái gì đó quật mạnh vào bả vài tôi đau điến khiến tôi ngã dúi dụi lăn 2 vòng rồi bật dậy.

Sừng sững trước mắt tôi là 1 con rab cao phải 2 mét đầu tóc dài như quỷ còn đôi mắt thì đỏ ngầu, lạ 1 điều là 2 bàn tay nó bị cưa tới tận cổ thay vào đó là 2 cục tạ hình vuông như đầu búa.

Chưa kịp định thần thì nó gián 1 búa xuống chố tôi đang nằm, tôi nhanh chóng trở mình lăn qua 1 bên, tiếng búa sắt đập xuống nền nhà nghe đinh tai, tôi cố bò dậy chuồn đi nhưng chưa kịp nó đã sút cho tôi 1 cái lại tôi văng đi mấy mét.

Không chỉ có 1 con như thế tấn công tôi, anh em cũng đang phải chống chọi với những con rab quoái thai mà quân TQ tạo ra.Con thì lắp lưỡi cưa trên tay, con thì lùn nhưng khắp người gắn đầy đinh gai nhọn hoắc trong khi có con thì 2 tay là 2 cây đại đao dài ngoằn.

Tình thế khó khăn, càng bắn chúng sẽ càng đổ vào nên anh em vẫn ngoan cố đánh trả chứ không dám nổ súng. Nhờ phối hợp tốt nên người đánh lạc hướng người tấn công nên đã giết được 1 vài con tuy nhiên chúng quá đông và dai sức nên có nhiều người bị chúng vồ lấy mà không kịp trở tay.

Vè phần tôi, sau khi ăn cú sút thì ruột gan tôi muốn vỡ tung đến thở cũng không được đành phải nằm liệt dưới nền nhà, tôi gắn sức bò dậy trường đi nhưng còn quoái vật đã ở sau lưng toan vung búa bổ xuống.

Ai đó thấy vậy liền hét lên thu hút sự chú ý của nó cho tôi thêm ít thời gian nhưng nó quay qua nhìn mà không hề bận tâm và quyết giết tôi cho bằng được.(Truyện được copy từ website: Haythe.us) Tôi lúc này chỉ biết nhắm mắt chờ chết.

ĐÙNG ! ĐÙNG ! ĐÙNG ! ai đó nổ súng, còn quoái thú trúng đạn trào máu rồi đổ sập xuống người tôi.

Anh em vì thất thế nên đã có lệnh bắn trả, chúng tôi vãi đạn như mưa vào bọn chúng trong phút chốc đàn rab đã bị diệt tại chỗ, còn chúng tôi mất thêm 5-6 anh em nữa.

Vì đã lộ vị trí nên chúng tôi phải nhanh chóng di chuyển đi chỗ khác, tôi lật con rab chui ra ngoài nhưng đau quá không di chuyển được. Anh nam chạy tới đạp con rab ra rồi đưa tay kéo tôi dậy nhưng cũng không được.

-Đau quá ! Gãy xương sườn rồi anh ơi !

-Cố lên ! anh quỳ xuống khoát tay tôi qua vai rồi dìu tôi dậy. Tôi nhăn mặt cố đứng lên.

Chưa đi được 3 bước tiếng súng nổ lại vang lên, cửa kính vỡ loang choang, đạn găm chi chít khắp nơi. Chúng tôi ngã rạp xuống không kịp chống cự, quân TQ ở ngoài sân bay đã phát hiện chúng tôi nổ súng nên tiến công vào để tiêu diệt cho bằng được.

Bị tập kích bất ngờ, nhiều anh em bị trúng đạn ngã xuống nhưng vẫn ngoan cường rướng lên bắn trả. 1 số anh còn lại thì tìm cách thoát ra ngoài vì bên trong ga địch đã vây và bắn từ 3 phía.

Chúng ném lựu đạn cay vào để khống chế định bắt sống chúng tôi nhưng may thay chúng tôi đều có mặt nạ phòng độc, lợi dụng màn khói chúng tôi liền rút ngay ra khỏi nhà ga.

Tôi bị gãy 2 xương sườn ở mạng trái nên anh Nam phải dìu chạy ra, 1 tay ôm chặt nó lại để nén đau, tay kia tôi vẫn giương súng bắn trả để yểm hộ cho anh em rút ra ngoài

Bên ngoài tụi rab vẫn còn nhiều và đang chạy lại, chúng tôi còn hơn chục người tiến thoái lưỡng nan. Tay Hòa chạy trước thấy tình hình căng quá không có cách nào khác nên lệnhcho anh chạy lên chiếc A328 180 khách đang đậu ở cầu cảng.

Tôi khất khưởng từng bước lên thang mà đau điến người, bọn rab đuổi theo quyết liệt thậm chí đã nhảy vồ vào mấy đồng chí, họ xô ra nhưng không bỏ chạy được vì muốn cầm chân cho đồng đội mình thoát.

Anh Nam dìu tôi vào trong khoang hành khách rồi chạy ngược ra cửa kêu mấy đồng chí cầm chân chui vào nhưng không kịp nữa bọn rab đã đổ xô lên đầy thang, mọi người xúm lại xô thang ra và đóng cửa nhưng không được.

-Vào đi kệ mẹ bọn nó !

-Không ! em đóng cửa !

Đồng chí ấy nã băng đạn cuối cùng vào tụi rab rồi xoay mình kéo cửa máy bay lại mặc cho bọn rab đã nắm lấy được mình cào cắn trào máu khắp nơi.

Cuối cùng thì cửa máy bay đã được đóng lại, chúng tôi còn đúng 12 người.

7h54 phút tối

2 người sĩ quan mở cặp táp ra, tra chìa khóa và nhập mã. Tay Hòa nhìn mọi người 1 lượt rồi giơ tay lên ấn nút, anh Nam liền ngăn lại :

-Còn 6 phút, anh đợi thêm 5 phút nữa đi !

-Đồng chí còn muốn đợi nữa sao ? Được ! chết sớm hay muộn có khác gì nhau. Nói rồi anh ta chống nạnh chờ đợi trong khi anh em vẫn đang thất thần thở lấy thở để.

Và chưa có bao giờ khốn cùng như lúc này, tới giây phút sống sót cuối cùng chúng cũng không để cho chúng tôi yên.Từ đâu đạn bay như mưa vào khoan máy bay, găm chi chít khắp nơi thổi bay cửa kính và băm nát chiếc máy bay tả tơi.

Chúng tôi nằm rạp xuống mà không thể làm gì hơn, anh Nam thấy tình thế quá cấp bách nên bò tới chỗ chiếc cặp táp toan nhấn nút nhưng không kịp nữa rồi, 1 tiếng nổ đinh tai vang lên, quả đạn xuyên qua xé chiếc máy bay đứt làm 2. Chúng đã đưa xe tăng vào trong sân bay từ bao giờ.

Chúng tôi bị sức ép của vụ nổ đẩy văng tứ tung, ghế ngồi, mặt nạ dưỡng khí và hành lí trong máy bay bị thổi tung lên cháy khét rẹt. Chiếc máy bay rên lên kẽo kẹt rồi gãy làm đôi chổng đầu lên trời.

Tất cả anh em lúc này ở phía đầu chiếc máy bay nên ngã dồn về phía sau rơi xuống đất riêng chiếc cặp táp bị mắc lại trên tay vịn của 1 chiếc ghế ngay trước ghế của tôi.

Tôi nhoài người cố rướn lên với lấy nó nhưng không được, đau quá, tôi ho khụ khụ khạc ra cả đống máu, máu trào lên cả mũi rồi chảy đầy mặt. Nhìn xuống dưới, 1 đoạn thép do sức ép của vụ nổ đã xuyên qua ổ bụng phải tôi từ bao giờ. Cố thêm 1 lần nữa tôi với lấy nó rồi nhoài người ra, tôi ôm chiếc cặp lăn lông lóc xuống dưới.

1 ai đó đỡ lấy tôi rồi kéo ra sau chiếc máy bay để tránh đạn của địch.

7H58

Anh Nam nhấn nút.

Chiếc cặp reo lên tít tít liên hồi,cả thảy 5 người còn lại nhắm mắt chờ đợi vụ nổ….

1 giây 2 giây rồi 3 giây trôi qua….

Không ! Không có gì xảy ra cả….!

Tay Hòa thấy sự bất thường liền lao tại giành lấy chiếc cặp rồi nhấn thêm lần nữa, vẫn không có chuyện gì xảy ra…điên tiết anh ta đè lên chiếc nút liên tục nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tít tít….

Qủa boom không nổ, cũng không phải vì quá giờ đã định cũng không phải vì do địch chặn sóng.

…………….

Qủa boom không nổ là do tôi, cái đêm trước khi chiến dịch diễn ra tôi đã âm thầm trở lại hầm tòa nhà Vincom, ở phía trên thang máy có cài mìn nhưng phía dưới hầm tụi rab bị khống chế đã mở đường cho tôi dễ dàng vào trong cabin thang máy , 1 thân 1 mình tôi đưa chiếc hộp chứa vốn có khả năng chặn sóng xuống dưới hầm rồi đặt quả boom vào trong đó khóa lại.

Từ đó qủa boom đã yên vị bên trong chiếc hộp nên không thể nhận được lệnh kích nổ dù thế nào đi nữa.Tôi làm nhưng vậy không phải vì tôi sợ chết mà là tôi không thể để sài gòn bị phá hủy hoàn toàn như vậy được, hơn nữa tôi có niềm tin mãnh liệt rằng công lý vẫn còn trên cuộc đời này, U.N sẽ phải giúp chúng tôi….

Tay Hòa điên tiết đập nát chiếc cặp táp, đã quá giờ nên với anh ta cái cặp chỉ còn là miếng sắt vụn dù tôi đã biến nó thành sắt vụn trước đó ít ngày. Có lẽ hắn ta ngộ ra điều gì đó nên chạy xốc lại về phía tôi:-LÀ MÀY ! MÀY ĐÃ LÀM GÌ ? THẰNG KHỐN NẠN ! THẰNG BÁN NƯỚC ….! Nắm cổ áo tôi hắn gào vào mặt.

Đáp lại những lời chửi rủa của hắn là những bãi máu đặc quoánh tôi khạc ra ngoài, anh Nam thấy vậy nhảy vào can.

-Không phải do nó ! có trục trặc gì mà thôi ! nó sắp đi rồi ! tha cho nó đi !

Gỡ tay Hòa ra khỏi người tôi, anh Nam và những người khác thì không ai nói gì nữa ngồi phệt xuống đất trong khi vài con rab thỉnh thoảng lại chạy tới nhưng không vượt qua nổi được làn đạn của địch.

Tôi nằm sóng soài đưa mắt nhìn mọi người, tôi cảm thấy có lỗi với họ, có lỗi với những người ta ngoan cường chiến đấu tới phút chót nhưng vẫn cảm thấy việc mình làm là đúng nhưng dù sao tôi cũng sắp phải trả giá bằng mạng sống của mình.

Sau 1 hồi thấy chúng tôi không phản công, Địch quân trên xe bọc thép từ tứ phía tiến lại xua đuổi bọn rab rồi bao vây lấy chiếc máy bay đã nát bấy, mấy anh em còn lại giương súng lên định bắn trả nhưng anh Nam ngăn lại chờ đợi chúng tới.

Bọn chúng đổ xuống xe cẩn trọng tiến vào.

-BỎ SÚNG XUỐNG !!! 1 Thằng Tàu nói giọng lơ lớ la lên !

Anh Nam tiến lên trước chờ đợi tỏ vẻ muốn đám phán trong khi Tay Hòa ban đầu còn chần chừ nhưng qua ánh mắt của anh Nam đã hiểu ra điều gì đó nên làm theo, 5 người còn lại quăng súng xuống đất lịch kịch. Riêng tôi bây giờ đã nằm bất động máu me lênh láng nên chỉ biết dõi mắt nhìn theo.

Bọn TQ cần trọng tiến lại từng bước từng bước 1, phút chốc đã vây lấy chúng tôi.

Mấy tên nhảy tới túm lấy áo anh Nam rồi đạp vào khủy chân bắt anh quỳ xuống, mấy đồng chí khác cũng bị tương tự, có người dằng co quyết không quỳ nhưng sau khi bị giộng mấy bán súng cũng đã phải khuất phục.

1 Tên chỉ huy từ từ bước tới, tên bụng phệ mắt hí đeo súng bên hông đúng bản chất tàu khựa, hắn chống nạnh nhìn 1 lượt rối rút súng tỏ vẻ muốn giết chúng tôi, hăn đi lại nhìn ngắm cả 5 người đang quỳ trên sân bay, hắn nắm đầu tóc rồi vả bôm bốm vào mặt từng người, miệng thì xì xồ gì đó trong khi đám lính thì cười hả hả, cuối cùng hắn chỉa súng vào đầu 1 đồng chí toan nố súng…

Nhưng Khoan !

Từ trên trời những tiếng rền vang ở đâu dội lại, giữa đêm tối tôi chỉ thấy mấy chiếc bóng vụt qua rồi hàng loạt tiếng nổ lớn vang lên, cả khu vực bị bỏ boom chìm trong khói lửa, những chiếc xe thiết giáp xung quanh bị thổi tung lên trời rồi lật chổng vó,còn địch thì bị vụ nổ thối bay văng tứ tán, những ngươi còn lại đều nằm rạp xuống chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Tên chỉ huy của địch lúc này trợn mắt nhìn lên trời rồi hoảng sợ hấp tấp siết cò: ĐÙNG !

Hắn bắn chết 1 đồng chí ngay tức khắc

Anh Nam điên tiết thét lên: GIẾT !!!

Cả 4 người còn lại vùng lên rút lựu đạn giấu trong người tao tới bọn địch. Bọn chúng hoảng loạn nổ súng bắn chi chít vào người các anh nhưng họ vẫn gắn gượng những bước cuối cùng lao tới chúng.

Lựu đạn nổ, thổi bay cả các anh và địch, tên chỉ huy cũng bỏ mạng ngay tại chỗ.

Những gì cuối cùng tôi có thể thấy là tôi bị sức ép đẩy văng ra xa thêm mấy mét nằm lật ngửa. Bọn địch biết viện binh của chúng tôi đã tới nên hấp tấp tháo lui.

Tiếng ẦM Ì trên trời lại vang lên nhưng lần này lớn hơn, 2 chiếc AC-130 khạc lửa cả đoạn dài xuống bãi đáp, đạn minigun thối những đường lửa đỏ chói truy quét bọn địch, mấy chiếc xe của chúng trúng đạn rồi nổ tung.

Toán phi cơ F18A sau khi bay lướt qua lượt đầu bây giờ đã trở lại, họ càng quét sạch sẽ bãi đáp và trảng cỏ bằng boom napan.

Những con rab ngáo ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra bị đạn cày xé rồi bị đốt cháy chạy toán loạn.

Không quân U.N đã tới….

Mắt tôi mờ đi và đầu óc bắt đầu mộng mị, tôi thò tay xuông định rút cây thép ra vì tôi không thể chết với cây thép trên người được nhưng đau quá tôi không làm được.Bất lực buông xuôi…

Ở trên trời những cánh dù buông ra trải dài khắp sân bay như những đóa hoa trên bầu trồi rồi những chiếc máy bay vận tải cỡ lớn bắt đầu hạ cánh, liên quân được đổ ra ngoài sau đó nhanh chóng dọn sạch sân bay. Trên bầu trời hàng chục toán tiêm kích của Liên quân U.N – Việt Nam rềnh vang lạng qua đầu, họ dội boom xuống khắp thành phố ở những nơi địch đang chiếm đóng rồi càng quét khiến chúng không kịp trở tay.

Tôi cười mỉm đầy vui sướng, cuối cùng Sài Gòn đã được giải cứu,U.N đã tham chiến để đánh đuổi bọn bành trướng TQ và ngăn chặn bước tiến của chúng nhằm thôn chiến thế giới.

Chiến Tranh Thế Giới Lần Thứ 3 chính thức bắt đầu….

Người ta nói trước khi chết đi thì mình sẽ thấy những viễn cảnh tươi đẹp nhất cuộc đời, và thật như vậy.

….Ở trại chỉ huy David vẫn đang say sưa thuyết trình chiến lược trên bản đồ, Mary cẩn thận lắng nghe ông ấy rồi phiên dịch lại ,nhưng chỉ có Christ và Mac là chú ý nghe trong khi Fisher đã chán ngấy và muốn gục xuống bàn… Mấy tay sĩ quan Việt Nam cau mày có vẽ không đồng ý cho lắm…

Và rồi Tôi cũng thấy mình trở lại căn nhà xưa với Ba Mẹ, Ba ngồi đọc báo còn Mẹ vẫn lui cui chuẩn bị bữa trưa trong khi chị gái bắt đầu soạn chén bát

Thằng Hoàng và Thằng Vinh đi vào sân từ bây giờ, chúng nó cười nói gì tôi chẳng rõ, Nhi đang làm gì đó trước cổng, em cuối xuống rồi nhanh chóng quay lại nhìn tôi với 1 bó hoa hồng trên tay….

Tôi cười lòng đầy hạnh phúc và mãn nguyện, hết 1 kiếp nạn rồi tôi ơi !

VIET NAM – UNITED NATIONAL SPECIAL FORCES JOINT OPERATION CENTRAL HIGHLAND VIETNAM NOVEMBER 2014 MINH – MARY – JAMES – HOANG – VINH – MAC – CHRIST FISHER – HOA -NAM IN MEMORABLE

Final Credit :

A WEEK AFTER THIS PICTURE HAD BEEN TAKE 3 OF THEM ARE CONFIRMED MIA, THEY SACRIFICED IN TAN SON NHAT BATTLE FIELD WHERE THE THIRD WORLD WAR BEGIN

IN THE END OF THE BATTLE, REINFORCEMENT HAD ARRIVED AND QUICKLY RECAPTURE SAIGON AS WELL AS PUSH CHINA’S ARMY BACK TO CAMBODIA BORDER.

3 GUYS AND A PLATOON OF VIETNAM SPECIAL FORCES FIGHT TILL THE END OF THE BATTLE TO SAVE THE AIRPORT FOR REINFORCEMENT LANDING SAFETY EVEN THEY HAVE THE RIGHT TO DENOTATION NUCLEAR POWER BOOM.

LỰC LƯỢNG ĐẶC BIỆT CỦA VIỆT NAM VÀ LIÊN HỢP QUỐC

ẢNH CHỤP TẠI CAO NGUYÊN TRUNG PHẦN VIỆT NAM THÁNG 11 NĂM 2014

MỘT TUẦN SAU KHI BỨC ẢNH ĐƯỢC CHỤP 3 TRONG SỐ HỌ ĐƯỢC XÁC NHẬN ĐÃ MẤT TÍCH, HỌ HY SINH TRONG TRẬN CHIẾN TẠI SÂN BAY TÂN SƠN NHẤT, TRẬN CHIẾN ĐẦU TIÊN CỦA CHIẾN TRANH THẾ GIỚI THỨ 3

KHI CUỘC CHIẾN KẾT THÚC, LỰC LƯỢNG VIỆN BINH ĐÃ TỚI VÀ NHANH CHÓNG TÁI CHIẾM SÀI GÒN VÀ ĐẨY NGƯỢC QUÂN ĐỘI TRUNG QUỐC VỀ BIÊN GIỚI CAMPUCHIA

3 NGƯỜI HỌ VÀ 1 ĐẠI ĐỘI ĐẶC CÔNG VIỆT NAM ĐÃ CHIẾN ĐẤU VÀ HY SINH TỚI NGƯỜI CUỐI CÙNG TRONG TRẬN CHIẾN ĐỄ CHIẾM GIỮ SÂN BAY TẠO ĐIỀU KIỆN CHO LIÊN QUÂN ĐỔ BỘ AN TOÀN DÙ HỌ CÓ QUYỀN KÍCH NỔ BOOM HẠT NHÂN.

Đọc thêm: truyện voz hay