Cô bé Hà Nội – Phần 10 – Botruyen.com

Cô bé Hà Nội

Cô bé Hà Nội - Phần 10

Chap 36

Ngày hôm sau cả Ngọc Anh và con e e đều đi thi, thôi thì có 2 người quan trọng nhất với e trên này chả nhẽ lại bơ. Sáng e dậy từ hơn 6h may đêm qua ngủ sớm nên mò dậy được . Việc đầu tiên e làm là nhắn tin chúc cô bé của e thi tốt

– e dậy chưa : ), chúc cô bé của a hôm nay làm bài thật tốt ,thật tốt nhé

Sau đó là vào toilet đánh răng rửa mặt rồi cắm nồi cơm nấu bữa sáng cho con e ăn. Thức ăn đã được mua sẵn từ chiều hôm trước :trứng, lạc nửa quả bầu, e nấu món gì các bác tự biết nhé . Mới xong món canh với lạc rang thì con e uể oải dậy, ngáp ngắn ngáp dài nhìn e như người sao hỏa

– a làm cái gì đấy ?

– không nhìn à, dậy đánh răng rửa mặt đi rồi còn ăn sáng, t nấu gần xong rồi – e ngó mặt nó ,nhìn ngơ ngơ như mới trong trại ra

– ai chà, nay được a zai nấu bữa sáng cho ăn cơ đấy, liệu trời có bão không – nó tủm tỉm

– thế m có ăn không hả, ngồi đấy mà xỉa xói t, đánh răng rửa mặt nhanh – e lườm

– đây đây, a đã nấu xong đâu mà cứ rối lên – nó hừ mũi

– nói nhiều, t cho m 10p không xong thì nhịn

– xí, khó tính – nó liếc xéo rồi quẩy nhanh vào toilet

Em kệ không tranh luận với nó nữa, đang tráng trứng nên e cần tập trung không cháy. Sau vài lần lật qua lật lại món trứng đã xong, e một mình sắp bát đũa thức ăn ra bàn. Nhìn đồng hồ mới hơn 6 rưỡi, vẫn còn sớm nhưng con e vốn cái tình lề mề e giục

– xong chưa m, nhanh không nguội hết giờ – e nói to

– e xong rồi đây – nó mở cửa bước ra

– tối qua m nạp điện cho xe chưa ? – e xới cơm ra bát

– e nạp rồi a yên tâm

– t cứ nhắc thế, không đi nửa đường hết điện lại ăn vạ

– a làm e như trẻ con không bằng ý – nó nhăn mặt

– lại còn không, thôi ăn đi còn đi cho sớm

– vâng

2 ae cặm cụi ăn thi thoảng e hỏi han dặn dò nó vài câu, dù gì e học gần 4 năm nên có nhiều kinh nghiệm thi cử hơn nó. Cơ mà không xúi dại chuyện quay cóp đâu nhá, giám thị bắt được là học lại như chơi. 7h hơn nó đi, e ở nhà rửa bát quét dọn nhà cửa cho sạch sẽ, trời nóng nhìn cái phòng bừa bộn cũng khó mà chịu được. Hì hục hơn 30p mới xong, mồ hôi đổ ra như mưa nhưng e không ngu mà nhảy vào tắm ngay nó giật cho thì “Bác sĩ ơi e đến đây” .Ngồi bật quạt check tin nhắn của Ngọc Anh từ sáng đến giờ bận quá quên khuấy đi mất

– hihi, cám ơn a của e nhé “”< chỉ được đi với 1 mình a thôi biết chưa

– hihi, e biết rồi, a cũng vậy nhé cấm được đi với cô nào đấy thôi e đi chơi đây, a học bài đi hi

– ừ, đêm về nhắn tin sau :3

– hihi

Ngồi chỉnh sửa báo cáo đến tận hơn 10h mới xong, chả nhắn tin với NA được. Cô bé cũng biết mai e nộp nên chủ động nhắn với e vài tin rồi bắt e ngủ sớm không cho thức khuya yêu thế lại còn động viên e cố gắng làm cho thật tốt thật hay nữa . 10 rưỡi giọng thần thánh của e lại vang lên, bài hát mang tên "chúc bé ngủ ngon"

Chap 37

Có lẽ từ chap này trở đi tôi nên viết thật với suy nghĩ, tâm tư của mình, và cũng coi như tôi giới thiệu lại đầy đủ hơn về cuộc sống hiện tại của tôi. Tôi là 1 thằng 22 sắp 23 tuổi, đang học năm cuối tại 1 trường đại học ở Hà Nội, bề ngoài theo như bạn bè nói “ưa nhìn, cao trông khá hiền ít nói nhưng đôi lúc lạnh lùng phát sợ nhất là nụ cười nửa miệng của tôi”. Gia cảnh nhà tôi bình thường không giàu cũng chả nghèo, có của ăn của mặc nhưng đầm ấm hạnh phúc. Tôi dù vẫn là 1 thằng sinh viên năm cuối, đang mài quần trên ghế giảng đường, nhưng tôi tự tin nói với tất cả mọi người rằng “tôi đã lớn” .Đơn giản ngay từ kì 2 năm đầu tôi đã tự kiếm việc làm và nuôi bản thân. Rất ít khi dựa dẫm vào bố mẹ, cảm giác nó không thoải mái cho lắm. Tiêu tiền, dùng tiền mình làm ra vẫn thấy “có ích” với bản thân hơn. Đến lúc này trong tài khoản cá nhân của tối cũng có 1 khoản “tạm được” để dùng. Bố mẹ biết nhưng vẫn gửi tiền đều đều cho tôi và đứa em bảo “mày giờ năm cuối rồi nên tập trung vào mà học, chứ đừng có mải mê kiếm tiền quá không tốt đâu”. Tôi chẳng biết nói gì chỉ dạ vâng mà nhận, nói là nhận vậy thôi chứ thực chất số tiền ấy chủ yếu là tôi để cho e tôi dùng còn tôi thì ít. Hiện tại tôi đã nghỉ làm để tập trung cho việc làm luận án tốt nghiệp, hơi tiếc chút vì chỗ đấy tôi làm được một thời gian khá dài. Lương ổn định, công việc không vất vả lắm và cái mà tôi thích nhất đấy là anh chị e trong công ty khá hòa đồng với nhau, hay giúp đỡ nhau trong công việc. Nhưng vì 4 năm ăn học tôi bắt buộc phải nghỉ để phần bổ thời gian hợp lí hơn. Quãng thời gian còn yêu Nhung tôi cũng hay dẫn e đến công ty chơi, e vui lắm cứ vài ngày lại bắt tôi chở đến 1 lần. Chả là chỗ tôi làm có 2 chị cùng quê với Nhung nên nói chuyện hợp cạ, có chuyện gì hay hay lại bàn tán kể lể cho nhau nghe. Con gái mà bắt được sóng phù hợp là quấn lấy nhau ngay. Vài lần Nhung muốn nhờ tôi xin vào đấy làm nhưng tôi nhất quyết không đồng ý, e là con gái mới đang học năm đầu đi làm thấy không ổn. Dụ dỗ, năn nỉ tôi 1 tuần trời không được cuối cùng quay ra giận dỗi làm tôi phải khổ sở mấy ngày. Thôi không nhắc đến quá khứ nữa nhỉ, nhắc đến lại chạnh lòng. Giờ tiếp tục với khoảng thời gian tôi đã bỏ quên nhé. Sau ngày sang nhà Ngọc Anh chơi, tôi trở về với vòng xoay thường ngày :ăn, luận án, ngủ. Thi thoảng mấy thằng bạn đại học rủ đi nhậu, tiện thể hỏi han về bài làm của mỗi đứa. 4 thằng đã bàn với nhau cả, cùng chọn 1 đề để làm có gì không biết còn hỏi nhau mà 4 thằng thằng nào cũng ngu ngang ngang nhau, chẳng biết có làm nên trò trống gì không. Chỉ biết ra quán ăn đến uống no say xong xách xe về. Và đó là lí do tại sao Nhi bắt đầu tấn công tôi. Đó là ngày thứ 5 tức sau 4 ngày tôi sang nhà NA, chiều hôm ấy thằng Thành gọi cho tôi kêu ra quán quen uống rượu lí do là nó mới bị con bé đang tán đá thẳng cánh. Mặc tạm bộ quần áo ở nhà tôi phóng xe thẳng đến quán hay ngồi. Đến nơi, xe của mấy đứa đã dựng sẵn ở đấy cả. Tôi bước vào đưa mắt tia chỗ chúng nó ngồi

– ê Đức

Tiếng thằng Minh vang lên, tôi đảo mắt tìm nơi phát ra âm thanh quen thuộc ấy. Kia rồi 3 thằng đang vẫy vẫy tay í ới trong góc quán. Trời nóng nên đông khách tôi lạng lách một hồi mới tới vị trí của mình.

– chúng mày đến lâu chưa ? – tôi kéo ghế ngồi

– tao mới ngồi được lúc, mẹ đang dở trận LOL – Quảng kèo nhèo miếng mực nướng

– vãi mày, mấy giờ còn game mày thích ở lại năm sau à – Minh nâng cốc

– sợ cứt gì, không làm được thì đã có chúng mày sao phải xoắn, nào dzo đê – Quảng hồ hởi

– định mệnh

Cả 4 thằng cùng nâng cốc hô to vang cả quán làm mấy thanh niên gần đấy chau mày. Kệ nhậu nó phải thế chứ, như thế mới uống mới hưng phấn. Nốc hết cốc đầu tiên tôi hỏi thằng Thành, mặt đang nghệt như cái bơm

– sao, gọi bọn tao ra đây để ngắm cái mặt đần thối của mày à – tôi bóc miếng nem chua mắt chăm chăm nhìn nó

– thằng Đức nó nói đúng đấy, có gì cứ nói với bọn tao để bọn tao đưa lời khuyên cho, việc đéo gì phải buồn vì một đứa con gái – Minh hùa theo

– tao có buồn đâu, chỉ hơi tiếc số tiền tao bỏ ra tán nó ,mẹ 1 2 củ chứ ít à – Thành quắc mắt

– cái định mệnh, thế mà gọi bọn tao nói thất tình như đúng rồi anh em chuốc chết mẹ nó đê – tôi hồ hởi nâng cốc làm cả đám nâng theo

4 thằng ngồi với nhau đến gần 8h tối mới tan cuộc, thằng chúc thằng uống cứ như thế đến khi đi hết gần 2 két bia. Tôi uống kém nhất bọn, đến chai thứ 6 thứ 7 đầu óc đã choáng váng quay cuồng, nhưng chả hiểu sao vẫn uống tiếp cho đến khi đổ gục. Trong cơn say tôi loáng thoáng cảm nhận được làn da mát lạnh của ai đó chạm vào cánh tay tôi, âm thanh quen thuộc của ai đó vẳng vẳng bên tai. Nhưng mắt tôi cứ díu lại lịm dần vào giấc ngủ.

Sáng, ánh nắng gắt của mặt trời chiếu thẳng vào mắt làm tôi bừng tỉnh sau cơn say mê mệt. Đầu óc vẫn còn ong ong, tôi gắng gượng bò dậy nhìn mọi vật xung quanh. Đập vào mắt tôi là Nhi đang ngủ say sưa trên bàn học, 2 mắt nhắm chặt đôi môi khẽ cười mái tóc dài xõa ngang lưng và che khuất đi 1 phần khuôn mặt mệt mỏi của Nhi. Tôi giật mình nhìn khắp phòng, mọi thứ ở đây khác lạ quá không phải căn phòng quen thuộc tôi vẫn ở. Mà tại sao tôi và Nhi lại ở đây đấy là câu hỏi tôi băn khoăn nhất. Tôi cẩn thận lay e dậy, ánh mắt Nhi dần mở ra nhìn e cười trìu mến

– a dậy rồi à, e ngủ quên mất hi – Nhi dụi mắt, vén tóc sang bên

– ừ, nhưng a đang ở đâu vậy

– đây là phòng e với chị Uyên hôm qua a say quá Tú Anh không đưa a về được nên gọi cho chị em nhờ chị ấy đưa a về giúp

– thế à, thế mấy thằng bạn a thì sao

– e không biết, e ra đến nơi thì thấy anh đang nằm ngủ trên bàn rồi hi

– ơ, sao e nói là Uyên ra đưa a về cơ mà

– à e quên chưa nói, Tú Anh ra đến quán nhưng một mình e ý không đưa a về được nên e ý gọi điện cho chị Uyên nhờ chị e chở a về giúp, vì còn vướng xe đạp điện của Tú Anh nên e cũng đi theo để mang xe về

– ừ, nhưng sao không chở a về nhà a luôn ở đây a thấy….

– vì quán đấy gần phòng e hơn mà nên chị Uyên bảo cho a về đây luôn cho tiện hi

– thế à, vậy Uyên với Tú Anh đâu e – tôi nhìn quanh phòng 1 lượt

– Tú Anh về ngay tối hôm qua rồi anh, còn chị Uyên đang ngủ phòng chị bên cạnh ạ hi

– thế…thế…thế à, mà e tối qua ngủ…ngủ ở đâu – tôi bối rối 2 tay cảm thấy thừa thãi cứ nắm lấy nhau thật chặt

– dạ, em ngủ phòng bên cạnh cùng chị Uyên – má Nhi ửng hồng

– thôi e sang gọi chị Uyên đây ạ – Nhi đứng dậy đi nhanh ra cửa để lại tôi đằng sau với khuôn mặt đần thối

Say đã đành đây lại còn để đến 3 cô gái đưa về thế này, mai ra đường chắc tôi bịt kín khẩu trang mất. Mà tại sao con e nó không nhờ Nhung hay 2 nhóc cùng dãy cho dễ sao phải nhờ đến chị em Uyên làm gì, bắt tội người ta. Con e tôi lắm lúc hành động rất kì quặc chẳng thế hiểu được nó. Lồm cồm bò dậy, tôi men theo mép giường vào nhà vệ sinh. Mất hơn 20p trong toilet để hoàn tất khâu thủ tục vệ sinh cá nhân, tôi bước ra với tâm trạng thoải mái hơn. Đây là lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng nơi ăn chốn ở của chị em Uyên, cảm nhận đầu tiên về nó là :sạch, gọn gàng thơm tho. Vì là phòng con gái nên có đồ đạc thường nhiều và đầy đủ hơn :kệ để giầy dép, kệ để bát đũa, bàn trang điểm tủ quần áo, bàn học…chả bù cho phòng tôi ngày xưa đồ đạc thì ít rác rưởi thì nhiều. Từ hồi con e nó lên học mới sáng sủa, gọn gàng hơn.

Đang ở phòng người khác tôi chả biết làm gì ngoài việc ngồi im 1 chỗ nhìn ngắm xung quanh, suy nghĩ mung lung đủ thứ chuyện. Lát sau Uyên và Nhi về, thấy tôi đờ đẫn nhìn hướng ra cửa sổ Uyên lại gần hích vai tôi

– ê, vẫn say à

– ờ…không, cảnh đẹp nên ngắm tí – tôi giật giọng

– nói phét không biết ngượng mồm, mà ông đánh răng rửa mặt chưa đấy

– ờ…ờ

– à quên ông không có bàn chải nhỉ, thôi súc miệng qua cũng được tí về đánh răng sau ha ha – Uyên cười lớn vang cả căn phòng nhỏ

Tôi nóng bừng cả mặt chả biết nói gì, trong khi Uyên vẫn nhếch mép cười chọc quê tôi còn Nhi thì đã vào toilet từ lúc nào.

– tối qua làm gì mà uống say thế hả ? – Uyên nhìn tôi chằm chằm

– à, vui thì uống ấy mà có gì đâu – tôi lấp liếm

– con trai các ông kể cũng lạ, vớ được là uống chả biết nghĩ cho bản thân gì cả đến lúc say khướt lại hành hạ con gái bọn tôi, may cho ông là tối qua có chị em tôi ra giúp đấy không thì giờ chắc đang nằm ở cái xó xỉnh nào rồi

– ôi giời đàn bà con gái làm sao mà hiểu được, thôi có gì ăn không nấu cho tôi ăn với đói quá

– có mì tôm đấy ăn thì ăn, đêm qua nôn hết vào toilet rồi còn gì giờ chả đói

– mì tôm cũng được, bà nấu cho tôi bát bụng réo nãy giờ – tôi xoa xoa bụng ra hiệu đói

– tí nữa đã tôi chưa đánh răng rửa mặt gì, mà ông đã…

– rồi, tôi xong từ nãy rồi nhìn mặt tôi mà không biết à

– cái mặt ông lúc nào chả đần đần biết sao được, mà hình như nay Tú Anh thi môn tiếp theo à

– nay thứ mấy – tôi chột dạ

– thứ năm

– thế mai nó mới thi

– ừ à này trưa nay ở đây ăn cơm với chị em tôi nhá, chả mấy khi

– ok thôi, gì chứ ăn tôi chiều hết hehe

– rau luộc chấm mắm với ông chỉ thế thôi nhá, ăn nhiều tốn cơm tốn gạo

Đúng lúc này Nhi bước ra, nhìn tôi cười nhẹ rồi đi nhanh đến bàn học ngồi ngang với tôi. Thấy Nhi Uyên nháy mắt

– thôi 2 người nói chuyện đi nhé, tôi vào toilet cái

Bắt đầu giở trò ghép đôi cho tôi và Nhi đây, cái mụ này chuyên báo hại tôi vật lên vật xuống không biết bao nhiêu lần. Từ đi học đến đi chơi giờ là tình cảm nam nữ, bạn thân với nhau cả 20 năm mà cũng chẳng thèm nói với tôi 1 tiếng về Nhi. Hay là do Nhi muốn giấu, không đúng lắm tại sao Nhi phải giấu tôi làm gì khi tôi là bạn thân của Uyên cơ mà. Cơ hội để Nhi cưa đổ tôi khá cao, vậy thì tại sao, hay do tận bây giờ Uyên mới biết ? Mấy câu hỏi này liên tục xuất hiện trong tâm trí tôi mấy ngày qua, nó khiến tôi rối bời khó xử. Giờ Nhi đang đối diện mặt đối mặt với tôi đây, có nên hỏi thằng e không nhỉ có nên nói thẳng với e là tôi đã có người yêu ?. Ánh mắt tôi run run, 2 bờ vai xo lại miệng ấp úng nửa muốn nói nửa không. Như nhận ra điều bất thường nơi tôi, Nhi hỏi

– anh làm sao vậy ? – đôi mắt Nhi mở to vầng trán giãn ra nhìn thẳng vào tôi

Chap 38 part 1

– à…anh không sao – tôi định thần

– thật không, vừa rồi em thấy anh lạ lắm mà, hay anh bị cảm – Nhi dơ bàn tay nhỏ ra trước mặt tôi

Dù hơi bất ngờ nhưng tôi vẫn kịp phản ứng, nghiêng đầu sang 1 bên tôi nhìn Nhi cười

– anh không sao mà, chắc tại đói thôi – tôi buột miệng nhưng hết lí do rồi

– thế ạ, làm em cứ tưởng…

– anh ngồi chơi nhé, để em rang cơm cho a ăn

Chẳng biết tôi đồng ý hay không, Nhi nhanh nhẹn đi vào khu bếp cắm nồi cơm. Tôi bần thần ngồi ngoài nhìn hướng cửa sổ xa xăm, cứ ở một mình là tôi hay thế lắm. Thích ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, thích được thả tâm hồn mình theo mẹ tự nhiên. Lúc trước khi còn Hạnh ở bên, những lần đi dạo bên em tôi đều hướng ánh nhìn của mình xa thật xa không có điểm dừng. Cả bầu trời, cả cánh đồng xanh rì rào nơi thôn quê như ngập tràn trong mắt tôi. Mỗi lần như vậy Hạnh lại đánh nhẹ lên ngực tôi mắng "lúc nào cũng vậy, chả thấy nhìn em gì cả toàn nhìn đâu đâu" Hạnh giận dỗi bỏ lên đi trước, tôi lắc đầu chạy theo ôm em từ sau thật chặt. Chỉ cần như vậy thôi là mọi giận hờn tan biến hết, còn lại hình ảnh 2 con người nhỏ bé đi sát bên nhau trên con đường đất dài xa tận chân trời. Trở lại với thực tại, sáng hôm ấy tôi ở lại phòng Uyên đến tận chiều mới về. Bữa cơm đơn giản đậm chất sinh viên :thịt rán, mồng tơi nấu ngao, mực xào hành tây, tất cả đều do tay Nhi nấu. ( Truyện được đăng miễn phí tại Haythe.US – truy cập ngay để đọc nhiều truyện khác nhé. ) Tôi và Uyên làm chân phụ bếp hết nhặt rau đến làm gia vị, tuy làm không nhiều nhưng mồ hôi tôi nhễ nhại. Không biết cái cảnh nóng nực, nắng cháy da cháy mặt này còn tiếp diễn đến bao giờ. Mong mưa một trận thật to thật lâu để rũ hết buồn bực, khó chịu suốt tuần qua. Trong bữa cơm, vì có 3 người nên sắp xếp kiểu gì thì tôi vẫn ngồi giữa Nhi với Uyên, 3 đứa quây tròn lại với nhau ở giữa là mâm thức ăn. Mới ăn sáng lúc gần 8h bụng tôi vẫn còn ngang, cố nuốt 3 bát cơm cho xong bữa tôi đặt đũa khệ nệ đứng dậy. Thấy ăn ít hơn mọi lần cả Nhi và Uyên đều bất giác ngước lên nhìn tôi

– ăn ít thế ông ngại à hay thức ăn không ngon – Uyên cười lém lỉnh

Tôi xua tay lắc đầu quầy quậy vì sợ Nhi hiểu lầm thì dở

– sáng nay tôi ăn no quá nên vẫn ngang bụng giờ ăn hơi khó vào

– tưởng ngại – Uyên liếc nhanh qua Nhi rồi nhìn tôi đầy ẩn ý

– vớ vẩn, bà nghĩ tôi là ai – tôi nhấn giọng ra vẻ đắc thắng

– vâng, thôi ông vào bếp mang rổ xoài ra đây đi đằng nào cũng đang ngồi rỗi

– rồi, ok – tôi vác cái bụng căng phình chậm chạp đi vào bếp

– à, nhớ mang lọ bột canh ra để chấm đấy

– khỏi dặn

Một tay cầm rổ xoài 1 tay cầm lọ bột canh tôi toan mang ra thì Nhi đã đứng ngay trước mặt miệng nở nụ cười hiền lành

– anh để e cầm giúp cho

– à ừ có gì đâu e cứ để a cầm ra cũng được có mỗi rổ xoài thôi mà – tôi tặc lưỡi

– dạ thôi anh là khách mà anh để em làm cho hi

– khách khứa gì đâu, hôm nọ e đến phòng a e cũng phải nấu cơm còn gì để anh…

Chưa kịp nói dứt câu bàn tay nhỏ nhắn của Nhi đưa lên cầm rổ xoài, khẽ cầm vào tay tôi, tôi nhìn Nhi và em cũng đang nhìn tôi. Bất giác Nhi giật mình rụt tay lại, đôi chân e lóng ngóng nửa muốn quay đi nửa muốn ở lại, ánh mắt rời khỏi khuôn mặt tôi cúi xuống đôi bàn tay đan chặt lấy nhau. Tôi không bất ngờ lắm ở hoàn cảnh này, với tính cách nhút nhát của Nhi đụng chạm cơ thể với người mình thích chắc chắn sẽ mất bình tĩnh, hồi hộp đặc biệt khi chưa biết người ta có tình cảm với mình không.

– em…em – Nhi ngại ngùng, bờ má em đã đỏ lên từ lúc nào

– thôi, em lại bàn ngồi đi a đem ra rồi mọi người cùng ăn

Tôi rảo bước lướt qua em tiến lại bàn ăn, ngồi ngay ngắn xuống ghế đặt rổ xoài lên bàn,

– gọt đi bà ơi – tôi hất hàm

Nhi lúc này cũng lại ghế ngồi nhưng chẳng dám nhìn tôi lấy 1 cái

– 2 người làm gì trong đấy mà mãi mới ra thế – Uyên liếc khéo

– vớ vẩn, lấy xoài chứ làm gì thôi gọt đi lâu lâu tôi chưa được ăn – mắt tôi dán chặt vào quả xoài trên tay Uyên

Cả bữa tráng miệng tôi với Nhi không nói với nhau câu nào mà chỉ có tôi và uyên vừa ăn vừa tám. Hết kể về chuyện thời còn học cấp 3 đến đại học hay những lần đi phượt của nhóm. Nói thế chứ hồi trước tụi tôi có khá nhiều kỉ niệm đẹp mỗi lần đi chơi với nhau. Tôi còn nhớ như in cái lần nhóm bạn tôi rủ nhau đi Hòa Bình năm lớp 12 lúc đó Hạnh vẫn còn ở bên. Ai từng đến bản Lác chắc biết tối tối là có đốt lửa trại, chiều hôm đấy cả nhóm hò nhau ăn cơm tắm rửa sớm để đi vì chưa chiêm ngưỡng lần nào. Hạnh thích lắm, cứ nắm tay tôi kéo đi hết đống củi này đến đống củi khác chỉ chỏ cười nói, mặc kệ tụi bạn đang quây quần bên nhau hát hò. Thấy vắng 2 chúng tôi cái Uyên lù đù chạy lại quát

– 2 ông bà làm cái gì đấy hả, định ăn lẻ à

2 đứa không nói gì cười cười rồi lẽo đẽo theo sau Uyên. Hạnh vẫn khoác chặt cánh tay tôi người nép vào tôi như không muốn rời. Lần đầu tiên được đi chơi xa cùng nhau mà nên Hạnh vui lắm, chỗ nào đẹp là lôi tôi lại chụp ảnh cùng, làm cái thẻ nhớ 2Gb của tôi đầy ắp ảnh tôi và cô ấy, tôi thì mệt lử vì đi nhiều còn em thì tươi như hoa.

– anh ơi

– ừ anh đây

– chân em mỏi rồi, đau nữa hic

– thế à, vậy e đứng đây chờ để a về nhà sàn mượn xe kéo ra chở em về nhé

– không thích

– không thích à thế xe thồ nhé

– thôi e ngồi đây nghỉ vậy

– hì a đùa thôi lên đây a cõng về nào

Hôm ấy, dưới ánh nắng nhẹ của chiều tà có 1 đôi trai gái hạnh phúc bên nhau, chàng trai cõng cô gái trên lưng nhìn nhau cười ấm áp. Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng 2 người ấy đi xa với nhau.

Hơn 2h tôi từ phòng Uyên về mặc cái nắng gay gắt đang hoành hành ngoài kia. Vì mặc mỗi quần ngố áo cộc tay từ hôm qua, Nhi sợ bị ốm cứ cầm áo chống nắng đưa tôi bảo tôi mặc. Mà cái áo thì quá bé so với cơ thể tôi mặc vào chắc chỉ chùm đến rốn hơn nữa có thể nó sẽ rách.

– anh không mặc đâu con trai ai lại mặc cái này ra đường bao giờ – tôi cầm cái áo lên soi

– nhưng nắng lắm anh, đường thì xa anh như thế này đi về nhỡ ốm thì sao

– ốm sao được, sức thanh niên bọn a chịu được hết với lại cái áo này nhỏ quá a sao mà mặc nó được rách ngay

– áo con gái mà, anh thông cảm

– thôi lấy tạm cái áo này mà mặc chắc vừa với ông đấy – Uyên từ sau đi ra tay cầm chiếc áo sơ mi xanh

– của ai đấy bà

– thằng người yêu tôi hôm nọ sang chơi nó để quên này cầm lấy mà mặc cho khỏi nắng – Uyên đưa tôi áo vẻ mặt hơi khó chịu

– thank nhá, nao trả sau hì

– khỏi, tôi cho ông luôn đấy

– ơ thế nhỡ nó…

– chia tay rồi – Uyên dửng dung

– ừ

Tôi mặc tạm cái áo Uyên đưa cho, nó hơi chật chút nhưng không sao còn hơn là đội nắng về.

– anh về cẩn thận nhé – Nhi vẫy tay cười

– ừ, hôm nào rảnh đến chỗ a chơi

– vâng, đợi e thi xong đã hi

– thế không mời tôi à – Uyên lườm

– thì cả 2 chị em bà được chưa thôi tôi về đây

– vâng, anh về nhé

Tối ăn cơm rửa bát xong xuôi, tôi tiếp tục với công trình đánh máy hoàn thành nốt phần 1 bản báo cáo. Tính tôi vốn tập trung nên khi học chả bao giờ động đến facebook hay điện thoại, kể cả Ngọc Anh có nhắn tin đi chăng nữa tôi cũng kệ. Bao giờ làm xong tôi mới nhắn lại, may cho tôi Ngọc Anh có biết nên không lần nào trách móc hay giận tôi cả. Nhưng hôm nay là ngoại lệ, tab facebook vẫn đang được bật và để chế độ online. Chẳng biết do quá tập trung vào luận án hay không mà tôi quên bénh mất, thường thường tôi toàn để off thôi chứ ít khi bật ol. Căn bản lớn rồi chat chit, bình luận hay dò các em xinh xinh trên mạng để kết bạn tán tỉnh nó đã hết hứng thú và lại tôi đang yêu.

Tay gõ bàn phím, mắt nhìn tài liệu tôi hoạt động hết công suất để làm. Dù còn 1 đoạn ngắn nữa thôi là xong nhưng tôi muốn kết thúc cho nhanh, dành thời gian còn lại đó nói chuyện với Ngọc Anh. Mấy ngày không gặp em rồi tôi nhớ lắm, gọi điện nhắn tin với tôi là không đủ. Có người nói rằng quãng thời gian mới yêu mới là sâu đậm nhất nhớ nhau nhất. Có lẽ với tôi nó khá đúng cho đến lúc này ngày nào cũng muốn gặp em ôm mem vào lòng cho thỏa nỗi nhớ nhung. Chợt facebook có tiếng báo tin nhắn mới, tôi di chuột đến tab chrome mở lên đập vào mắt tôi là dòng chữ

– Anh mình nói chuyện chút được không ?

Rỗi ngồi review 1 đoạn ngắn lúc mình đến nhà NA tối nay cái nhỉ (nhờ cu e trên face chỉ a cám ơn chú nhá )))

Tình hình là, khoảng 2 tiếng hơn 2 tiếng trước mình có chạy qua nhà NA mua cho e ấy 1 suất kfc với 1 bịch sữa tính làm cô bé bất ngờ chút. Vì hơn 2 tuần nay bỏ lơ rồi. Lúc chạy xe mua đồ cho NA mà tâm trạng vui lắm mọi người ạ, như kiểu mình vừa tán được cô bé hôm qua, hôm nay rủ đi hẹn hò buổi đầu tiên ấy . Chạy xe hơn nửa tiếng thì đến cổng nhà, mình chỉ đứng ngoài để gọi nhắn tin cho NA thôi chứ không dám bấm chuông. Bố mẹ cô bé chưa biết tụi mình yêu nhau mà. Tầm chiều tối mình có rào trước là nay a bận làm báo cáo lắm chắc tận khuya anh mới nhắn tin cho e được. NA cười rồi đồng ý thôi, nhưng biết mình biết e buồn.

Đứng dưới cổng mình nhắn tin thế này

– em đang làm gì đấy ?

– dạ, em đang học ạ, anh không làm báo cáo à ?

– ừ, e xuống nhà đi : )

– sao lại bảo e xuống nhà ạ ?

– em cứ xuống đi, nhanh nhé Biểu tượng cảm xúc smile

– dạ, em xuống ngay đây

Chờ hơn 5p thì thấy NA xuống, NA mặc bộ đồ ngủ ở nhà màu hồng, tóc búi lệch 1 bên. Thật sự lúc đấy mình chỉ muốn lao vào mà ôm luôn ấy, nhớ e kinh khủng. Thấy mình ngồi 1 xó ở góc ngõ, NA đi ra mặt rất ngạc nhiên, lúng túng

– anh…anh…sao anh lại ở đây, anh…

– anh nhớ em

Mình đứng cười, vừa nói dứt câu NA chạy nhanh lại phía mình ôm chặt

– em cũng nhớ anh lắm, hu…hu…hu

Minh đơ luôn, không phải đơ vì em ấy ôm mình mà là e ấy khóc ngon lành trên ngực mình.

– ngốc à, đừng khóc, mọi người nhìn thấy bây giờ

Minh ôm lại, tay vuốt mái tóc lâu rồi mình chưa chạm lấy

– mặc kệ, em chỉ muốn ôm anh thôi…hu…hu

– ừ, em ôm đi

Ôm 1 lúc lâu, mình đặt tay lên má cô bé lau nước mắt, rồi thơm lên trán

– hết nhớ anh chưa ?

– chưa, ngày nào, giờ nào e cũng nhớ a luôn, ghét anh toàn làm e nhớ anh không à, chẳng chịu đến thăm a gì cả

– ơ, a rủ e đi chơi mấy lần e có chịu đi đâu

– hứ, ghét, tại e muốn a tập trung học chứ

Cô bé lại ôm chầm lấy mình, đáng yêu lắm

– thôi nào, a có thứ này cho e đây

– thứ gì vậy a

Mình với tay lấy túi đựng đồ ăn cho cô bé, cơ mà NA vẫn ôm a cứng ngắc, mặt ngước lên nhìn mình

– có muốn lấy quà không mà ôm anh suốt vậy – mình nhéo má cô bé

– tại e thích mà, người anh ấm lắm hihi

– ngốc, này cầm lấy tí nữa mang lên phòng ăn cho để lấy sức còn học

– gà kfc ạ

– ừ, a vừa mua đấy, thích không

– dạ có, e thích lắm – tay cầm đồ mà vẫn còn tay ôm mình haizzz

– thôi em cầm lên phòng ăn đi, a về đây

– dạ

NA buông ra, đứng nhìn mình ánh mắt chan chứa yêu thương, mình thì muốn được ôm được hôn e nhưng sợ vì cách đấy có 15 20m là cửa nhà cô bé nên không dám

Vừa lên xe, định nổ máy chạy về thì

– anh ơi anh

– ơi, anh…

"Chụt" NA chạy lại hôn lên môi mình thật nhanh, thì thầm vào tai mình "em yêu anh lắm" rồi chạy biến vào nhà. Mình đơ lần 2 Biểu tượng cảm xúc frown

Đi đường tâm trí toàn để đâu đâu ấy, tí nữa vượt đèn đỏ nữa à Biểu tượng cảm xúc grin

Về đến nhà đt có tin nhắn của NA

– anh ngốc, lần sau đừng như thế nữa nha, em yêu anh lắm <3

Vậy đấy tình yêu đôi khi chỉ cần đơn giản thế thôi cũng đủ ấm áp lắm rồi. Ai đang yêu cũng cố gắng quan tâm đến người mình yêu nhé, họ dành cả trái tim họ cho mình cơ mà. Đến lúc mất rồi mới thấy tiếc nuối

Chap 39

Chào mọi người tôi quay lại rồi đây, hình như khoảng hơn 1 tháng tôi thất hứa chap mới với mn rồi nhỉ ? Thật ra cũng có lí do cả đấy, vì cuộc sống sinh viên thực chất nó không có quá nhiều điều để đưa lên thành 1 chap hay trong vài ngày hay 1 tuần lắm. Thế nên tôi quyết định dừng viết hẳn 1 thời gian để tổng hợp những chi tiết mà tôi thấy ưng ý nhất để ghép lại, và có thêm lí do nữa là tôi thích ngồi hổi tưởng lại quá khứ để viết hơn là ngày nào cũng ngồi ôm máy tính để type. Cái cảm giác nghĩ lại nhấm nháp từng hình ảnh từng câu thoại nó thú vị lắm, nó thôi thúc trí não tôi hoạt động hiệu quả hơn trong từng câu chữ. Giờ thì quay lại thời điểm hơn 1 tháng trước nhé.

Sau hôm từ nhà Nhi về, Nhi bắt đầu có những hành động, tin nhắn quan tâm tôi hơn. Những đêm cố mở mắt để chat từng dòng chữ, từng suy nghĩ của tôi với em ngày một nhiều, mặc dù tôi không hề muốn một chút nào. Nhưng vì sợ e hụt hẫng, e buồn nên tôi không còn cách nào khác. Tôi cố gắng trả lời e một cách đơn giản nhất, không cầu kì không quá bộc lộ bản thân cho e biết, chỉ mong sao e hiểu rằng đối với tôi e chỉ là 1 đứa bạn, 1 đứa e không hơn không kém. Và tất nhiên những lần đó đều không qua mắt được đứa e tôi, nó tò mò vài lần gặng hỏi tôi nói chuyện với ai mà khuya vậy. Tôi cố biện bừa là chat với đứa bạn ở lớp. Nỗi lo sợ trong tôi dần lớn lên, sợ rằng cô bé của tôi sẽ biết chuyện, sợ rằng Nhi biết tôi đã có người yêu và việc nói chuyện với e đơn giản nó là nghĩa vụ.

Quay đi quẩn lại không biết nhờ ai tôi đành tặc lưỡi kể mọi chuyện cho con e năn nỉ nó bày cách. Dù gì cùng là con gái với nhau nên chắc nó sẽ hiểu tâm lí cô bé và Nhi hơn tôi. Tối hôm đấy thấy nó ngồi nghịch điện thoại tôi lò dò bá vai bá cổ nó bắt chuyện

– đang làm gì đấy e gái hề hề

Nó không giấu được vẻ ngơ ngác, ngước mắt lên nhìn tôi như đứa dở mới ra trại

– a bữa nay chưa uống thuốc à ?

– hề hề a có chuyện muốn nhờ mày tí, chuyện này chỉ có mày mới giúp được a

– e á

– ừ

– chuyện gì mà chỉ có e mới giúp được thế, đừng bảo e là làm cái tạ cho a tập đấy nhá – nó lườm nguýt

– không không chuyện khác để yên a kể cho mày nghe

Thế là tôi ngồi nói hết tất cả mọi chuyện cho nó nghe. Không ngoài dự đoán của tôi ,nó đã biết từ trước.

– tưởng chuyện gì chứ chuyện của a với chị Nhi e biết tỏng rồi e không muốn nói thôi

– mày biết bao giờ, ai nói cho m hả ? Uyên à ?

– không e tự biết đấy chứ, nhìn thái độ của chị ý với a là e biết ngay nhưng chị ý yêu a bao giờ thế ? lâu lâu mới gặp nhau mà ?

– cũng lâu lâu rồi, mà a cũng mới biết thôi giờ a muốn m bày cách cho a cái không nhỡ NA biết thì xong đời a

– haizzz, cũng khó nhỉ chị Nhi dù gì cũng là e chị Uyên mà chị Uyên lại là bạn thân a, a phũ với chị ý quá thì không hay mà lằng nhằng kéo dài lâu thì cũng không ổn hừm…hừm…

– anh biết thế anh mới nhờ m, m cố gắng giúp a phát rồi thích gì a cũng chiều

– thật nhé he he – nó hớn hở nhìn tôi không chớp

– ừ…thì thật, bây giờ m nghĩ cách giúp a đi

– từ từ để e nghĩ đã

– nhanh lên đấy không kéo dài gần tuần nay rồi

– rồi e biết rồi, a yên tâm vào tay e là xong hết he he

– ờ, đến lúc mất cả chì lẫn chài thì tao bảo nhá

– ok luôn, mà a hứa đi

– hứa gì ?

– ơ thế thôi nhé

– ờ rồi được rồi a hứa được chưa hì hì

– nhớ đấy, xong việc là phải thực hiện ngay ok

– ok

Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì ít nhất đã có đứa e chống lưng giúp. Chỉ có điều thời gian nói chuyện, tiếp xúc giữa tôi và Ngọc Anh cứ ít dần ít dần theo từng ngày. Tôi thì bận hoàn thành bản báo cáo tốt nghiệp còn cô bé thì bận ôn thi cho mấy môn cuối. Lẽ dĩ nhiên 2 đứa đã thống nhất với nhau trước là cố gắng thi và học cho tốt rồi sau đó sẽ dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Nhưng vài lần gọi điện cho em lúc khuya giọng e đều buồn buồn, thi thoảng không nén được cảm xúc em lại thút thít bảo "em nhớ anh lắm". Mỗi lần như vậy tim tôi lại thắt lại đau nhói, bất lực cố gắng gượng cười để động viên e ôn cho tốt, khi nào xong sẽ cùng e đi chơi đi ăn kem bù. Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, ngày tôi hoàn thành bảo vệ tốt nghiệp đã tới. Tôi vừa buồn vừa vui nghĩ về khung cảnh phía trước. Ra trường tôi được ở cạnh e nhiều hơn, cười nói với trêu đùa với e dưới những ngày hè nóng nực, được thư thái đầu óc sau mấy tháng trời đánh máy bù đầu bứt tai nhưng sau đó là viễn cảnh mãi mãi rời ghế khỏi nhà trường, xa bạn xa bè xa thầy cô.

Bài bảo vệ của tôi khá tốt, hầu hết các câu hỏi thầy đưa ra tôi đều trả lời được, cũng may hôm trước tôi có đọc kĩ lại bài cho nhớ không thì đi toi hơn tháng trời ngồi làm. Mấy thằng bạn chí cốt cũng vui không kém, mồm đứa nào cũng toe toét khoe chiến tích vỗ vai tôi đùm đụp. Thế đấy, vài ngày trước thằng nào thằng nấy đều lo ngay ngáy sợ bảo vệ lại đêm không ăn ngày không ngủ. Giờ thì vênh mặt bước hiên ngang dưới sân trường rồi. Và em là người tôi thông báo đầu tiên, em vui lắm cứ cười suốt bắt tôi phải hứa sẽ khao e 1 ngày đi chơi cho thỏa thích. Vậy đấy. Cơ mà trước đó tôi phải liên hoan ăn mừng với lớp với thầy cô trước đã. Sau khi lên kế hoạch lớp tôi đồng ý sẽ đập phá ra trò vào nguyên ngày hôm sau. Tự lượng sức mình từ hôm say bí tí phải về phòng Uyên ngủ, lần này tôi giữ mình hơn chủ yêu ngồi chiến mồi còn uống thì nhấp ngụm. Thằng nào ý kiến ý cò là tôi kêu đang đạu dạ dầy không uống được nhiều. May mà chúng nó tin không thì…

Quay lại với kế hoạch cắt đuôi Nhi của con e tôi, nó bảo tôi nên nói hết chuyện này cho Ngọc Anh biết trước để lỡ sau này có chuyện gì còn có lí mà nói. Còn về Nhi nó khuyên tôi hẹn Nhi một buổi để nói chuyện đàng hoàng nhưng nói từ từ không quá sỗ sàng tránh làm e ấy buồn nhiều. Thêm nữa tôi cần phải nói chuyện với cả Uyên để nó hiểu cho tôi dù gì Nhi cũng là e gái nó. Thu xếp ổn thỏa, tôi quyết định kết thúc chuyện này sau khi Ngọc Anh và Nhi thi xong, làm thế để cả 2 tập trung thi cử hơn.

Về Nhung, dạo đấy Nhung thi xong trước nên dành luôn thời gian nghỉ hè để đi làm thêm. Vì thế nên tôi ít gặp e hơn, may ra thì có chút buổi sáng hay buổi tối e được về sớm, hay thi thoảng con e nó hứng lên rủ Nhung sang ăn cơm cùng. Tôi thì đồng ý vô điều kiện, thêm người thêm vui chả mất gì vả lại cả dãy trọ giờ còn mỗi 2 phòng chả lẽ lại lủi thủi nhà nào biết nhà nấy lại không hay. Cao hơn chút là tôi muốn mỗi quan hệ giữa tôi và Nhung được ổn định không nhìn nhau như người dưng nước lã. Lỗi của tôi gây ra với em đã quá nhiều rồi, tôi muốn những khoảng thời gian ngắn ngủi này để bù đắp cho e, coi e như một đứa e gái chính cống. Chỉ vậy thôi

Vài hôm sau, Ngọc Anh và con e tôi cũng thi nốt môn cuối cùng. Thôi thì là môn cuối, sáng hôm đấy tôi dậy sớm để làm đồng hồ báo thức cho cả 2 cô gái. Ngọc Anh thì đơn giản hơn, chỉ một hai cuộc điện thoại là cái giọng ngái ngủ vang lên phía đầu dây

– a..l..o, ạ

– dậy đi nhóc, dậy mà đi thi môn cuối nào

– dạ…e..m biết rồi…ghét cái mặt

– ơ, a gọi dậy đi thi mà còn ghét a à, thế thôi a không dẫn đi chơi nữa nhá

– xí, người ta đang ngủ ngon, a không dẫn e đi e sang tận phòng bắt cóc a luôn hứ

– a giỏi nhỉ

– chứ sao ple

– thôi dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng đi không muộn, chúc cô bé của a thi tốt nhé MOA

– ai cho thơm mà đòi thơm hả ?

– a đấy làm gì nhau

– xí không nói chuyện với a nữa kệ a

tút…tút…tút

Xong phần NA giờ đến lượt con e, nó vẫn đang ngủ không biết trời trăng gì chết cái tội dậy muộn. Ngó đồng hồ thấy vẫn còn sớm không thể dùng cách đập xoong chảo được, tôi lại gần lấy tay bịt mũi nó lại cho nó nghẹt mũi mà phải dậy. Cơ mà không như mong muốn, nắm mũi nó được 5s 10s thì thấy nó phì phò thở bằng mồm, tay phẩy phẩy đập vào tay tôi. Hết cách tôi đành lắc manh người nó mà gọi, chỉ sau vài phút ngái ngủ nó cũng mở mắt ngồi dậy nhìn lơ đãng.

– dậy đê, nhanh tao rang cơm cho ăn mà đi thi

…..

– ơ hay, còn ngồi đây à, vào đánh răng rửa mặt đi không muộn

– tí nữa – nó vò tóc mặt nhăn nhó

– nhanh lên, không tao rang xong rồi đây này

– vâng

Nó lủi thủi từng bước vào nhà vệ sinh, tội cái tôi gọi dậy sớm quá nên cơn buồn ngủ vẫn còn làm nó xiêu vẹo mãi mới bước đến cửa. Đứng phi hành khô mà phát cười với điệu bộ của nó làm tí nữa thì cháy chảo mỡ.

Đọc thêm: truyện voz hay