Boss Đại Nhân Ta Thua Rồi – Chương 72: Đại kết cục – Botruyen.com

Boss Đại Nhân Ta Thua Rồi

Boss Đại Nhân Ta Thua Rồi - Chương 72: Đại kết cục

– Bây giờ ông định như thế nào để tìm Uyển Nhi? – Hàn Phong lên tiếng, mi tâm
cau lại

Hàn Thiên không trả lời câu hỏi của hắn ngược lại ông lấy điện thoại gọi cho
ai đó. Gương mặt không còn lúc nào cũng lạnh mà bây giờ lại giãn ra cương nghị
cùng phúc hậu.

– Wen cậu dùng máy tính tra khắp cả nước cho tôi phải tìm cho ra Triệu Tử Hào
và Trần Uyển Nhi.

-…

Không biết người tên Wen gì đó đã nói những gì mà thấy ông ta quay lại hỏi Hàn
Phong:

– Trước khi bị bắt Uyển Nhi có mang theo điện thoại di động hay không?

Hắn ta nhíu mày lạnh lùng nói:

– Tôi không biết.

Ông ta thấy thái độ của Hàn Phong thì hừ lạnh một tiếng, ông đã xuống nước thì
hắn cũng phải biết điều mà tôn trong, ngược lại…

– Hừ, không có cậu tìm nhanh cho tôi. – Ông ta giận dữ trút hết lên người
Wen, chỉ tội cho người này bỗng dưng làm bia đỡ đạn.

-…

Hàn Thiên cúp máy ông ta nhìn hắn rồi cố nén cơn thịnh nộ nói:

– Wen đang tìm kiếm con đừng vội về tòa thành chờ tin tức của ta. Vũ con ở
lại đây ta có chuyện muốn nói với con.

Vũ nhìn sang hắn không thấy gì rồi gật đầu đồng ý. Sau khi Hàn Phong ra về chỉ
còn lại hai người đối diện nhau trong thư phòng, ông ta mỉm cười nói với Vũ:

– Con sông có tốt không?

Anh nhìn người đàn ông trung niên ngồi đối diện mình đang mỉm cười thi sinh ra
cảm giác hoảng sợ. Lâu này toàn thấy vẻ mặt lạnh lùng cùng tàn nhẫn của Hàn
Thiên anh đã quen rồi bây giờ ông ta lại cười hiền với anh thật sự cảm thấy
không quen liền vội vàng đáp, quên mất bây giờ anh đã là con ông ta.

– Tôi sống rất tốt, ngài đừng bận tâm

– Xem con xưng hô với ta kìa, con phải gọi ta bằng ba mới phải. Sau này cứ
gọi thế đi.

Ông ta tay rót một tách trà đưa cho Vũ, anh đưa hai tay nhận lấy tách trà
khiến ông ta cười vui vẻ:

– Có phải con đang nghĩ là tại sao con lại không sống cùng ta hay không?

Phải. Anh là đang nghĩ như thế. Anh biết mình là em trai cùng cha khác mẹ với
Hàn Phong nhưng chưa kịp hỏi thì hắn đã lên kế hoạch lôi kẻ đứng đầu tổ chức
D.A ra nên vẫn chưa có thời gian hỏi hắn về việc này lại gặp Uyển Nhi bị bắt
thì anh nào còn tâm tư chứ…

– Dạ phải.

– Đó là do Vân Nhi đem con cho nhà họ Vương. Ngay cả ta cùng với mẹ con đều
không biết việc này, bà ấy cứ nghĩ con đã mất tích. – Hàn Thiên uống một ngụm
trà nhớ lại ông cũng cảm thấy đau lòng.

– Tại sao? Vân Nhi đó không phải là mẹ của Hàn Phong hay sao? – Vũ thật sự
rất tức giận kể từ lúc biết Hàn Phong giết chết mẹ anh lại đến chuyện này thật
anh rất căm hận hận hắn.

– Phải. Vì bà ấy lúc đó thật sự rất căm thù mẹ con – người đã cướp lấy hạnh
phúc của bà ấy. – Ông ta nói.

Vũ bây giờ có rất nhiều những câu hỏi luôn xoay quanh đầu mình, anh không hiểu
Hàn Phong sao làm thế? Tình cảnh năm đó là như thế nào anh thật không hiểu gì
hết.

– Ta sẽ kể cho con biết.

– Cách đây hai mươi sáu năm về trước ta đã phụ lòng của Vân Nhi – mẹ Hàn
Phong và cưới Hoài Vân – mẹ của con về làm vợ ta. Vân Nhi và Hoài Vân vốn là
bạn thân, Vân Nhi không ngờ bạn mình lại có quan hệ với chồng mình sau đó còn
mang thai thật khiến cô ấy tức giận. Lúc Hàn Phong được hai tuổi cùng là khi
con chào đời có lẽ đêm hôm ấy Vân Nhi đã đem con đi cho nhà họ Vương họ còn
gọi con là Vương Lâm Vũ.

Ông ta ngưng một chút, Vũ mặt đã tái lại anh không ngờ mẹ mình lại là tình
nhân bên ngoài của ông ta còn mang thai sinh ra anh. Vũ nắm chặt bàn tay anh
nghe tiếp câu chuyện.

– Về sau ta vì quá yêu thương mẹ con nên đã không ngó ngàng gì đến Vân Nhi
khiến cô ấy lâm trọng bệnh và qua đời ngay khi Hàn Phong vừa mười lăm tuổi. Ta
rất hối hận về việc này, ta đã khiến Hàn Phong không gặp được mặt mẹ nó vào
lúc cuối cùng. Hàn Phong rất tức giận về ta, thật không ngờ lúc ấy nó đợi đến
nữa đêm ta cùng Hoài Vân đi ngũ lại lẻn vào phòng một dao giết chết Hoài Vân,
rồi chạy đi từ đó nó luôn căm hận ta. Ta biết nó cố nhịn ở bên ta để có được
tất cả rồi sau đó lấy hết của ta nhưng vì Hàn Phong là con ta nên ta không còn
cách nào khác, và giờ một người căm hận ta như nó lại chịu xin ta cứu cô gái
đó mà bỏ đi cả lòng tự trọng thì ta biết nó thật sự yêu cô gái đó và con nữa.
Con đừng hận Hàn Phong hãy tha thứ cho nó vì lúc đó nó không hề biết cân nhắc
cũng như bồng bột mà ra tay giết hại mẹ con. Được không Vũ?

Vũ nhíu mày lạnh lùng, anh giúp Hàn Phong thì cũng đã biết là mình sẽ tha thứ
cho hắn, anh biết hắn là vì quá tức giận nên mới phải làm thế. Vũ gật đầu anh
không tiếp tục nghe câu chuyện mà lại đứng lên muốn ra về, sau khi cứu được
Uyển Nhi có lẽ anh muốn đến nước Nga sinh sống anh muốn đến đồng hoa hướng
dương đó, anh không hiểu tại soa lại là nước Nga hay là vì anh còn lưu luyến
cô gái tên Dương Nhi. Cô ấy đã tỏ tình với anh nhưng có lẽ anh chưa xác định
tình cảm của mình nên mới phải làm vậy.

– Con đi đây, hẹn gặp lại.

– Khoan Vũ, gọi Hàn Phong ta đã tìm được nơi Triệu Tử Hào lẫn trốn.

Vũ cả kinh, không phải là người tên Wen đó còn chưa thông báo cho ông ta làm,
làm sao mà… Tuy là vậy nhưng Vũ vẫn gọi cho Hàn Phong đến hiện giờ cứu Uyển
Nhi là điều cần thiết nhất. Không ngờ chỉ trong vòng một ngày từ lúc nhận được
chiếc đĩa CD kia đã tìm ra nơi Uyển Nhi đang bị bắt không khỏi khâm phục thế
lực của tổ chứa D.H.

Trên chiếc xe Hummer…

– Làm sao mà ông nghĩ là đến cái nhà kho đó? – Hàn Phong cất tiếng hỏi.

– Triệu Tử Hào đã từng có nhã ý muốn tìm ta để bán mảnh đất đó, Ông ấy nói
với ta ở đó rất cẩn mật không ai tìm ra và đó còn là nơi ông ta vận chuyển ma
túy. – Hàn Thiên lạnh lùng nói.

– Vũ chạy nhanh chút nữa. – Hắn giục.

Chiếc xe lập tức được tăng lên hết cỡ theo sau là hàng chục chiếc xe con đều
là thuôc hạ của hắn trong tổ chức D.H. Chẳng mấy chốc đã đến được nơi cần đến.
Triệu Tử Hào không có vẻ gì hoảng sợ vì đã có người sớm thông báo ông ta con
chuẩn bị “ món quà lớn” dành cho họ đây mà.

Tôi nhìn thấy Hàn Phong, nước mắt rơi không ngừng vết thương dày dặt trên cơ
thể cũng được rửa bằng nước mắt càng thêm đau rát. Tôi rất vui, tôi biết Hàn
Phong thế nào cũng đến cứu tôi xem ra tôi khôn hề mơ… Hắn đang ở trước mặt
tôi. Tôi muốn chạy lại hắn nhưng không thể vì Triệu Tử Hào đã giật lấy tóc tôi
kéo ra phái sau đau điếng. Ông ta còn nói:

– Muốn chạy đi đâu.

– Triệu Tử Hào mau thả Uyển Nhi ra, bằng không ta cho ngươi không nơi chôn
thây. – Hàn Phong kích động. Nhìn người con gái hắn yêu đang toàn thân là máu
khiến hắn đau đến mức nghẹn ngào, đều là do hắn hại cô.

– Ghê vậy sao? hahaha ta đang chờ ngươi đây.

Triệu Tử Hào kề một dao trên cổ tôi khiến hắn lập tức im lặng không nói.

– Đưa súng hết qua đây, quăng hết qua đây còn ngươi Hàn Phong mau đi đến đây.

Mọi người làm theo lời ông ta quăng hết súng còn hắn thì một mình đi đến đây.

– Hàn Phong đừng đến. – Tôi cố dùng chút sức lực cuối cùng để hét lớn lên sau
ngất liệm

– Nhi. Mau thả cô ấy ra ta đến rồi đây. – Hàn Phong hét lên lạnh lùng, Triệu
Tử Hào mỉm cười chĩa súng về phía Hàn Phong lạnh lùng nói.

– Ta xem ngươi còn kiêu ngạo được đến khi nào. Ta tiễn ngươi một đoạn.

Ông ta cầm chắc khẩu súng rồi chuẩn bị kéo cò nhưng thật không may mắn cho ông
ta Hàn Phong đã tránh được còn ôm Uyển Nhi lăn một vòng sang bên kia chạm phải
một cái ghế. Hắn đặt cô lên chiếc ghế kia rồi….

Tít tít tít tít.

Hắn nhìn xuống phía dưới thì ra bên trong là một quả bom hẹn giờ đã cài sẵn.
Mọi người ai nấy đều lo sợ, hành động từ phía sau của tổ chức D.A thuận lợi
bắt được Triệu Tử Hào, khẩu súng chĩa vao đầu khiến ông ta hoảng sợ nói:

– Ngài… xin tha cho tôi.

– Tha cho ông? Dám uy hiếp tôi ông chỉ có con đường chết.

Khẩu súng được cài phát ra âm thanh lớn rồi đoàng một tiếng, thân người ngã ra
phía sau đầu bị thủng một lỗ toàn máu là máu.

– Sao rồi? – Gia Khang vội chạy đến hỏi.

– Đây là quả bom hẹn giờ nếu bây giờ tôi bế Uyển Nhi lên nhất định quả bom sẽ
phát nổ. Chỉ còn năm phút phải làm sao đây? – Hàn Phong nhăn mày, khổ sở nói.
Hắn đã tháo ra chiếc nắp đặt bom, lôi ra hai sợi dây màu xanh và màu đỏ bây
giờ chỉ còn chờ cắt không biết phải nên cắt dây nào mới phải.

– Cậu nhìn xem quả bom này…

– Để tôi.

Gia Khang cúi xuống gầm ghế, cậu ta cầm con dao rồi nói:

– Mọi người mau ra ngoài nhanh lên

Tất cả đều ra ngoài day chỉ còn Hàn Phong Vũ và Gia Khang ở bên trong. Gia
Khang nhíu mày nói:

– Vũ cậu và Hàn Phong mau ra ngoài.

– Không được. Vũ cậu ra ngoài đi. – Hàn Phong nhìn vũ rồi nói.

– Không được sao tôi có thể để hai người ở đây.

– Bây giờ tôi dùng tư cách một người anh thật lòng khuyên em trai mau ra
ngoài, cậu không nghe lời tôi

– Cả ba người đều ra ngoài để tôi ở lại đây.

Tôi bết ngờ tỉnh lại nghe được đoạn đối thoại của họ thì nói.

Cả ba người đều đồng thanh nói:

– Không có đi thì cùng đi.

– Bây giờ tôi cắt đây.

Gia Khnag run run đưa con dao lên sợi dây màu xanh rồi cắt mạnh một đường.

– Qủa bom ngừng rồi, ngừng rồi. – Gia Khang hô lên

– Thật sao? – Tôi mừng rỡ nói

– Phải. – Cậu ấy đáp lời rồi từ từ chui ra. Nhưng tôi vừa đứng lên quả bom
lại kêu tít tít tít nhanh hơn. Bốn mắt nhìn nhau rồi cùng đồng thanh một từ.

– Chạy.

Bốn người tôi cố gắng chạy thật nhanh để kịp thoát.

Cánh cửa. Cánh cửa kia rồi. Thoát rồi. Thật may mắn. Sau khi bốn chúng tôi ra
khỏi đó thì một tiếng bùm lớn vang lên thiêu rụi tất cả. Mọi thứ đều chìm
trong biển lửa….

– Phong, em rất sợ.

Tôi bật khóc nức nở, hắn ôm chặt tôi vào lòng vỗ về không ngừng nói:

– Đừng sợ có anh ở đây rồi. Ngoan đừng khóc.

Tôi khóc nức nỡ trong lòng Hàn Phong. Thật không dám nghĩ đến nếu tôi không
may vấp ngã thì sẽ làm sao, có thể sẽ mất Hàn Phong mãi mãi… Sẽ không được
nhìn thấy hắn nữa…

– Được rồi chúng ta về thôi.

Sau khi về đến tòa thành, tôi ngủ một giấc ngủ thật dài, lâu thật là lâu sau
mới tỉnh dậy thấy hắn đã ngồi chiếc chiếc ghế sofa chằm chằm nhìn tôi.

– Anh làm gì nhìn em ghê vậy?

Hàn Phong mỉm cười nói:

– Em còn nhớ anh và em sắp xếp cho mẹ em một chuyến du lịch hay không hả?

Hắn không nhắc thì thôi chứ đã động đến là tôi lại nhớ mẹ vô cùng. Thật may
mắn là chuyến du lịch dài này đã giúp mẹ tôi không còn buồn bã hay mọi sóng
gió cũng đã qua đi, đến cuối cùng tôi lại có thể gặp mẹ.

– Phải rồi. Mẹ em về rồi phải không?

– Phải, một lát nữa xe sẽ đến đây bây giờ em mau đi thay đồ rồi đến đây với
anh.

– Đi đâu? – Tôi ngờ nghệch hỏi

– Em có đi không? – Hàn Phong nhếch môi nói.

– Được , chờ em.

Tôi lập tức đi thay một bộ đồ thật đẹp, hiện tại đã ngồi trên chiếc xe của Hàn
Phong chờ đến nới mà hắn không hề bật mí.

– Tới rồi, xuống xe thôi. – Hắn đi vòng qua mở cửa xe cho tôi xuống, mỉm cười
nói.

– Nhưng Hàn Phong này em có chuyện rất thắc mắc. – Tôi kéo ống tay áo hắn,
ngước lên hỏi.

– Chuyện gì? – Hàn Phong ôm ngang eo tôi cùng tiến vào cánh đồng hướng dương
xinh đẹp dưới ánh chiều tà.

– Tại sao Vũ lại phản bội anh rồi bây giờ lại quay về thế? – Tôi thật rất
thắc mắc. Một người đa nghi như Hàn Phong thì làm có chuyện dùng lại người đã
phản bội hắn chứ?

– Cậu ta không phản bội anh, là kế hoạch giữa anh và cậu ta. – Hàn Phong cúi
đầu đặt lên trán tôi một nụ hôn rồi nói.

– Kế hoạch gì? Sao không cho em biết.

– Cho em biết thì hỏng hết. – Hàn Phong mỉm cười trêu tôi.

– Anh … muốn chết à. – Tôi tức giận không ngừng đánh vào người Hàn Phong, nói
vậy thế tôi không phải là kẻ phá hoại hay sao?

– Đừng nghịch nữa. Ngoan đi anh thương cục cưng à. – Hàn Phong ôm tôi vào
lòng rồi mỉm cười nói.

Tôi ngừng lại động tác, đỏ mặt nhìn Hàn Phong. Hắn lấy ra chiếc nhẫn kim cương
sáng lấp lánh rồi nhìn tôi một cách triều mến.

Tim tôi đập liên hồi, cúi gằm mặt xuống. Ánh trăng lúc này đã nhô lên cao tỏa
sáng một vùng trời, tôi cũng biết rằng ánh mắt Hàn Phong bây giờ cũng sáng rực
như trăng vậy. Mặt tai đỏ bừng bừng.

Hắn lấy tay nâng mặt tôi lên ngang tầm mắt hắn rồi cất tiếng nói trầm khàn:

– Uyển Nhi gã cho anh đi. Đến cuối cùng người quan trọng nhất của anh, đó là
em.

Tôi nhìn hắn, ánh mắt thăng trầm sáng rực rất đẹp không một chút giả dối. Đây
đúng là người mà tôi hằng mơ mộng từ thời còn bé, lúc nào cũng mơ có một chàng
hoàng tử của mình và tôi. Tôi đã tìm được rồi, rất vui rất hạnh phúc nhận lấy
chiếc nhẫn và chủ động hôn lên môi Hàn Phong.

Cuối cùng chúng tôi đều đã chính thức được ở bên nhau, làm vợ hắn có thể nói
đó là sự lựa chọn đúng nhất trong suốt cuộc đời của tôi.

Con rất yêu anh ấy, ba có phải cũng rất thương con sao? Hãy chấp nhận anh ấy,
ba có phải là vui thay con hay không? Con yêu ba và con cũng yêu anh ấy – cuộc
sống của con